Friday, May 2, 2008

Tôi học sửa máy tính ... hic hic

Sau 1 ngày loay hoay, đánh vật với cái máy tính, mình cũng đã cài xong, cũng vào được mạng, mặc dù mình chẳng ưng ý lắm với thành quả này. Vì tất cả đối với mình chỉ là sự mò mẫm mà ra. Mình không biết mình đã làm gì với nó. Cứ vừa làm vừa mò thế thôi, chẳng cả biết xem mình cài thế là đúng hay sai, còn thiếu những tính năng gì nữa. Nhưng mặc kệ, thế đã là quá tốt đối với những gì mình có thể làm rồi.

Nghĩ lại thấy mình ngốc quá. Mình quen ăn sẵn, có người làm cho từ A-Z, chỉ việc bật máy và dùng thôi. Cứ mỗi lần máy bị lỗi lại alo hay chat chit, rồi lại có người giúp mình sửa nó. Nhưng cái thời ấy qua rồi. Ngày hôm nay nhờ cái ông bên bảo hành sửa máy cho mà mình chẳng tin tưởng gì cả. Cứ thấy ông ấy loay hoay mãi, trông chẳng khác gì con gà gô giống mình ngày hôm qua. Mình chẳng thể an tâm cho những gì được cài trong máy, cảm giác thấy bất an. Một cái cảm giác mà khác hoàn toàn với trước đây, mỗi lần mình gửi máy cho anh N cài giúp. Anh biết những gì mình cần, những gì mình thích. Và mình chỉ việc nhận máy về và dùng thôi. Có rơi vào hoàn cảnh này thì mới thấy tiếc. Biết vậy ngày trước mình chịu học hỏi một chút, đừng quen thói ỷ lại người khác thì có lẽ bây giờ cũng đã biết cài máy thành thạo rồi. Còn có quá nhiều thứ mình chưa tìm được cách khắc phục, nhưng rồi sẽ dần dần. Ít nhiều đấy cũng là cái thành quả để mình học tập, mò mẫm tiếp.

Vậy là ngày mai không phải mang máy đi nhờ vả nữa. Biết là nhờ anh K cài giúp thì chắc cũng yên tâm, nhưng sao mà ngại thế. Bây giờ tự nhiên thấy ngại nhờ vả, ngại phiền hà. Mặc dù biết rằng nếu nhờ anh K, sẽ chẳng bao giờ mình bị hiểu nhầm như thế cả. Càng nghĩ càng thấy ... buồn và bực.

Mình sẽ tự học dần dần vậy. Học rồi cũng biết thôi. Ko biết thì sẽ hỏi. Đành vậy ...

No comments:

Post a Comment