Ngồi một mình gặm nhấm nỗi cô đơn. Nghe có vẻ tâm trạng và buồn quá, nhưng có lẽ nó đang đúng với mình bây giờ. Vừa chia tay bọn bạn, chẳng biết bao giờ sẽ lại gặp lại. Vậy là chúng ta lại xa nhau rồi.
Ngày hôm nay không có cafe. Mình lại thấy thiếu, thấy nhớ và thấy thèm. Mặc dù ngày thường không uống cũng có sao đâu. Vậy là đã hình thành một thói quen "cafe ngày chủ nhật" trong mình rồi.
Bạn bè đi hết rồi. Mình chẳng thích điều ấy. Đã và đang tìm kiếm những mối quan hệ mới, hy vọng có người sẽ đem lại cho mình những niềm vui, có thể hiểu và chia sẻ cảm xúc với mình như những người bạn ấy. Có những lúc mình nghĩ mình đã tìm được 1 người như thế. Nhưng có những lúc mình thấy người ấy thật hững hờ. Không phải là mình không cho người ta cơ hội, không phải mình so sánh, nhưng đôi khi mình cảm thấy thất vọng. Mình cảm thấy người ấy không hiểu mình.
Mọi thứ mới bắt đầu, nhưng có vẻ như đang bị dập tắt ngay lập tức. Có những lúc mình thấy hào hứng, nhưng sao có những lúc mình thấy mình hững hờ. Phải chăng đấy là do mình chưa thật sự tạo cơ hội, hay do cách thể hiện của ai đó có vấn đề???
Có những lúc mình nghĩ đã tìm được niềm vui mới, nhưng có những lúc mình lại thấy nó như sự ngộ nhận.
Chợt đến rồi chợt đi...

Dao nay tam trang qua.
ReplyDeleteMai se la 1 ngay moi Choat a. Co len!
Vẫn biết mai sẽ là một ngày mới. Nhưng làm sao để ngày cũ qua đi mới là khó kều ah.
ReplyDeleteTớ thấy con gái thật kinh khủng :( Tất nhiên chắc là không có bạn Phương của tớ trong đó :D
ReplyDeleteTớ thấy con gái thật kinh khủng :( Tất nhiên chắc là không có bạn Phương trong đó :D
ReplyDelete@ Minh: Sao lại "chắc là"??? Cm của Minh không hiểu là câu hỏi hay câu khẳng định nữa. Hic
ReplyDeleteMà sao con gái lại kinh khủng? Nghe có vẻ nhiều tâm sự quá nhỉ???