Mấy đứa nhóc trong phòng bảo, tại mình có nhiều thứ không muốn mất quá nên mới sợ chít. Nhưng mình nghĩ chẳng phải. Mình mà chít thì chỉ thấy tiếc có 1 điều thôi. Mình nghĩ, cuộc sống của mình do bố mẹ ban tặng, mình chưa kịp làm cái gì có ích cho đời mà đã "tiu" thì phí lắm. Vậy nên mình tiếc, thế thôi.
Hic, chẳng biết do ảnh hưởng của động đất hay do mình bị hoang tưởng, mà tới giờ vẫn thấy đau đầu, chóng mặt đây. 2 lần gặp động đất mà mình vẫn chưa học được cách bình tĩnh để đối phó. Chắc sẽ chẳng có lần thứ 3 đâu.
Giờ đây, hoàn hồn rồi mới nghĩ lại. Thấy rằng mình và cả những người khác nữa còn thiếu quá nhiều kiến thức về tự nhiên, thiếu kiến thức để phòng vệ. Qua đây mình thấy học sinh, sinh viên của Việt Nam quả thật là thiệt thòi. Cũng được giáo dục, cũng phải học hành vất vản chẳng kém ai, vậy mà chẳng bao giờ được học những điều có ích cả. Toàn những thứ sáo rỗng, chẳng giúp gì được mình trong những lúc cần thiết. Chán nền giáo dục này ghê gớm.
Ví dụ nhé, nghe báo có động đất, thế là tất cả thành 1 cái chợ. Kẻ ngồi tại chỗ, người thì chạy. Người chạy bằng thang bộ, người chạy ra thang máy. Cứ loạn cả lên. Rồi còn thấy nực cười hơn, là báo động cháy giả thì bắt mọi người sơ tán. Nhưng động đất thật thì ... bắt mọi người trở về chỗ làm việc.
Dám cá rằng chẳng ai trong số những người ở đây biết rằng khi động đất thì phải bình tĩnh, tìm ngay 1 chỗ nào đó, đại loại như cái gầm bàn hay cái gầm giường mà chui xuống cả. Chẳng ai biết rằng, khi động đất, chẳng may đất đá trên trần nhà rơi xuống trúng đầu thì sẽ thế nào. Thế nên khi nhận thấy có sự rung chuyển (hiện tượng của động đất) thì tốt nhất chui tọt xuống cái gầm bàn nào gần nhất ý. Chờ nó hết rung rồi mới chạy khỏi chỗ núp xuống mặt đất.
Từ bé tới giờ đi học, mình chưa thấy ai huấn luyện cho mình khoá học ứng phó khi gặp động đất, hay 1 cái đại loại như thế. Thôi thì tự học lấy vậy, muộn còn hơn không.
Định viết thêm chút nữa, nhưng sợ mọi người bảo mình có cái nhìn bi quan quá, nên thôi. Dừng lại ở đây, đồng thời chia sẻ với mọi người kinh nghiệm khi gặp động đất. Tôi cũng chưa làm theo bao giờ đâu mà là tự nghiên cứu trên sách vở đấy. Nhưng lần sau thì sẽ ... hehe

oài, con mong lần sau để áp dụng kinh nghiệm nữa. Chui xuống gầm bàn mà sập thì o chạy đc đâu chị ơi. kinh nghiệm của chị chỉ áp dụng khi ở tầng 1 thôi, em cứ chủ nghĩa chạy cho ăn chắc. lần sau em o anh hùng rơm nữa^^
ReplyDeleteChi biet mot loi khuyen la khi co dau hieu dong dat thi hay tim mot gam ban nao day ma chui vao roi cau nguyen, (neu khong theo dao thi khan ong ba ong vai cung dc). Khong p lam gi dau vi chang the lam gi khac co ich dc
ReplyDeleteKhông đọc thì phí --> Cái entry này câu page view quá!
ReplyDeleteMọi người bảo chui xuống gầm bàn, em thì chả tin như thế, chui xuống bàn rồi đất đá vẫn sập xuống, bàn chỉ còn là một đống gỗ, người chỉ còn là một đống xương, hic, ghê quá! Tốt nhất vẫn nên chạy, nhà cao tầng mà sập thì bàn cũng không cứu nổi đâu chị ạ!
Hu hon! Neu doc co phan I Dong dat cua P viet chac khong sao. Doc ca phan II the la dem nam mo dong dat. Khiep qua! Thay troi dat chao dao, nuoc xa lenh lang va thay hoang mang vo vong tot do. Hoa ra lai la nguoi ta pha nui da de lam voi va lam cho troi dat rung chuyen. Thoat chet! Tinh ra moi thay minh cung so chet, ngay ca trong mo!ma nam mo cung logic day chu nhi!Khong phai dong dat ma la nui da bi pha de lam voi.The moi biet khat khao song manh liet that day. Con so chet hon ca nguoi da viet bai tren nua ay chu huhu!
ReplyDeleteChui xuống gầm bàn là đúng nhất rồi đấy. Sang đây bọn này được học tất cả những kiến thức cơ bản đấy, lại còn được thực hành nữa. Nhưng trước khi chi xuống gầm bàn, có 1 việc quan trọng là nên mở của phòng ra. Vi khi động đất ở 1 mức độ nào đó, nhà bị biến dạng, có thể ko ra ngoài được. Ở nhà cao tầng, việc ko nên nhất khi có động đất là... chạy đó!
ReplyDeleteChúc mọi người bình tĩnh khi có lần động đất tiếp theo!