Oài, sao mà chán với mấy cái nội quy và nề nếp ở đây thế ko biết.
Ngày trước ở trường Lê, nội quy đưa ra là ko được đạp xe quá nửa bánh vào trong trường. Nội quy là thế, nhưng thực hiện triệt để, ai vi phạm bị kỷ luật luôn, nên chẳng ai dám lơ là chểnh mảng trong việc chấp hành nội quy này cả. Còn giờ thì sao, cũng là nội quy đấy, nhưng chẳng xử lý đến nơi đến chốn gì cả. Ai vi phạm cũng mặc, nhưng đùng 1 cái, vào một ngày đẹp trời sẽ thấy tên mình trong danh sách kỷ luật: kiểm điểm, trừ lương, cắt thưởng. Trời ơi, ác dễ sợ, đánh thẳng vào túi tiền con người ta. Số xui cho ai dính vào vụ này. Từ nay mình cũng phải nghiêm túc hơn mới được. Có điệu đến mấy thì cũng phải xuống dắt xe thôi. Mà chuối thế chứ, bắt con người ta xuống dắt xe đi 2 bước lại cho lên xe phóng tiếp vào bãi. Hụ hụ,hic. Thà rằng mình dắt xe thẳng vào bãi còn hơn vì nửa cái bánh xe quá đà mà mất đứt vài T. Kè kè
Ngày trước qua cổng trường Lê phải có phù hiệu, kèm theo cái ảnh mặt mình gắn vào đó. Đố ai không có nó mà qua mặt được đội cờ đỏ của trường Lê đấy. Cũng đừng ai tưởng mượn phù hiệu của bạn mà có thể lọt lưới nhé. Mắt đội cờ đỏ tinh hơn mắt cú vọ đấy. Hãn hữu lắm mới có người lọt thôi. Còn ai chót "dùng nhờ" của bạn mà bị tóm thì ... he he... coi chừng cái hạnh kiểm đấy. Còn giờ thì sao. Dã man hơn nhiều. Quên thẻ thì có thể mượn thẻ khách để vào. Ngày thường chẳng sao. Nhưng đến 1 ngày đẹp trời nào đó (chẳng ai biết ngày đẹp trời ấy là ngày nào cả), có 1 cái bàn cũng rất đẹp kê ngay ở cổng ra vào. Và ôi thôi, khổ thân cho những ai phải mượn thẻ khách, thương cho những ai "dùng nhờ" thẻ của bạn. Nhắc nhở, kiểm điểm, trừ lương, phạt thưởng và cẩn thận là thêm cái quyết định kỷ luật của Tổng nữa. Đấy là những gì nhẹ nhàng nhất được nhận nếu gặp phải. Hic, tháng này khổ thân cho 2 em Hà của phòng. Mất toi hơn 10T roài. Hic hic.
Cứ đánh vào túi tiền thế này thì chít mất. Dã man thật. Nếu cô Băng Tâm còn đi dạy ở trường Lê, có lẽ hôm nào có dịp phải mời cô lên để làm tư vấn mới được.
Chít mất thôi bà con ơi.

Ối trời, càng ngày càng khắt khe, đến phát sợ. Có để cái chân lên bờ tường còn bị ghi tên đấy chị ah, đi xandan ko cài quai hậu lên cũng tiêu tùng. Nói chung là có nhiều cái để bị ghi tên lắm. Còn công ty em trừ đi giày và xandan ra thì chẳng thể loại nào đc vào công ty cả. Ghi tên là cái chắc. Hic
ReplyDeleteEo ôi, ngày xưa ở trường mình sợ nhỉ. Nhưng hình như hồi bọn mình học thì có đỡ hơn tí xíu. Chắc về sau có nhiều cái khôn ngoan tinh vi hơn của các khoá sau nên nhà trường càng khắt khe hơn. Hì hì. Còn phạt tiền chắc đau cái dạ dày lắm. Huhu. Cố gắng đừng bị ghi danh nhé !Ngày vui vẻ hihi
ReplyDeletephù, bây jờ thì em mới bắt đầu thấm thía. chưa bao jờ em đi từ nhà đến cơ quan hết có 12 phút, hichic, như bay trên đường. huhu, jờ vẫn còn tim đập chân run :((
ReplyDelete