Cảm giác ngày trôi qua thì thật chậm, còn năm trôi đi thì thật nhanh. Cứ quay đi quay lại là đã thấy hết tháng, hết quý, và chẳng mấy chốc nữa là hết năm. Mọi việc cứ tuần tự như tiến, và mình lại thấy mình chưa làm được việc gì cho chính mình cả. Vậy là cái dự án 2 năm 1 mục tiêu của mình bị phá sản. Mình lại phải xây dựng lại từ đầu. Nghĩ vừa nản, vừa ngại. Thôi thì ... cho xong...
Mấy hôm nay công việc bù đầu, áp lực nhiều hơn và mình cũng hay to tiếng nhiều hơn. Mình chẳng hiểu nổi mình nữa rồi. Bao nhiêu những mục tiêu, bao nhiêu là mục đích và bao nhiêu là cơ hội ... Mình bỏ qua hết. Để rồi tới bây giờ mình cảm thấy như mình đang đánh mất tất cả, từ mục tiêu, cho tới cơ hội. Ừ thì đúng rồi. Mục tiêu còn đánh mất thì lấy đâu ra sự sáng suốt để mà nhìn thấy cơ hội cơ chứ. Đã bao lần tự nhủ mình phải nhìn nhận lại tất cả. Vậy mà nhụt chí. Mình buông xuôi. Với mình, mọi việc đều chưa sẵn sàng vào thời điểm này.
Haizzzzzz, cứ nghĩ mà chán. Mình đang đánh mất chính mình chăng? Tuột dốc ghê quá. Mấy người quen đã phải thốt lên rằng: chị đã từng ngưỡng mộ em, tin tưởng em lắm đấy. Vậy mà sao giờ em khác thế này. Nhìn lại mình đi em
Mình cũng cảm thấy tiếc, cũng cảm thấy lo. Nhưng mình đã xác định mục tiêu cao cả hơn. Cái đích của mục tiêu này sẽ là điểm khởi đầu của mục tiêu kia. Cứ thế mình nhé. Bây giờ mới đặt mục tiêu, tuy muộn nhưng không phải là quá muộn
11111176 1002119 721 6760 11111176 60 7601 103 776024 1001 67611176 11111176. 764 50119 11101 5136 53 107 10312.
