Thursday, May 15, 2008

Friendship day




Thời gian trôi đi nhanh thật, 1 tuần trôi qua, 1 tháng trôi qua,… và đã 3 năm trôi qua kể từ ngày ấy. Cái ngày đánh dấu cho 1 tình bạn đẹp bắt đầu, mặc dù đã có không ít thăng trầm xen vào giữa quãng thời gian ấy.

Hôm ấy trời nắng lắm, con nhóc ngại đi ra đường nên ngồi lại ở văn phòng chat chit, nói chuyện phiếm với mọi người. Lão Bom mìn ở đâu đi về, cái mặt nhăn nhở cười và dẫn theo 1 người khách. Còn nhớ cái nụ cười của lão “đểu” lắm, trông thật là khó hiểu. Nó quay lại nhìn và cũng đáp lại bằng một nụ cười … đểu chẳng kém, mặc dù nó chẳng hiểu lão cười đểu nó vì cái gì . Bất chợt quay sang nhìn thấy người khách lạ, cứ đinh ninh đấy là một đại lý mới mà lão Bom mìn mới phát triển được, nó thấy ngại. Ước gì nó thu lại được nụ cười đểu vừa xong

Chưa kịp hối hận vì chót cười đểu, nó lại nhận được nụ cười khó hiểu của ông Còm. Trời ah, có vẻ như có gì bất ổn về người khách này nên mới nhiều người cười nó kiểu ấy. Mọi người biết, duy chỉ mình nó không biết. Cái đầu bác học của nó bắt đầu vận động. Suy nghĩ nát óc mà chẳng thể đoán được vị khách kia là ai. Shelockhome lúc ấy chắc đi ngủ rồi. Đành chịu vậy. Nhìn cái mặt của nó lúc ấy chắc ngố lắm, đến mức phải làm cho vị khách kia cười tủm. Ngượng quá đi mất. Cuối cùng lão Bom mìn cũng nói giới thiệu “Đây là bạn anh, còn ..…, đi ra quán uống nước đi, rồi anh em mình đi đại lý luôn”. Oke, đi thì đi.

3 người ra quán nước. Balap một hồi, nó mới biết đấy là người mà ngày nào nó cũng nói chuyện cùng. Nó ấn tượng về người ấy, về cách nói chuyện hóm hỉnh và tình cảm nữa. Nhưng quả thật chưa bao giờ nó muốn gặp mặt người ấy cả. Nó đã nghĩ, nếu biết hôm đó lão Bom mìn đưa bạn về phòng, thế nào nó cũng chuồn xuống tầng 2 chơi với chị Chảy. Quả thật, nó thích có 1 người bạn ko biết nó là ai, và nó cũng ko muốn biết người đó là ai, như thế nó có thể thoải mái tâm sự với người đó hơn. Lúc đó nó đang có nỗi buồn mà.

Mọi ngày nói chuyện với nhau thoải mái vậy, mà sao khi gặp mặt khó nói thế. Nó chẳng biết nói gì. Chỉ biết ngồi cười đáp lại câu chuyện của người ta. Một nụ cười bẽn lẽn chứ không còn đểu và khó hiểu như lúc trước. Lần đầu gặp nhau chỉ có thế. Chẳng ấn tượng gì.

Chia tay nhau, nó và lão Bom mìn đi tiếp xúc đại lý. Chiều về, nó xuống tầng 2, chờ chị Chảy về cùng. Nó vô tư kể chị nghe câu chuyện hôm nay nó đã gặp mặt người vô danh mà hàng ngày nó vẫn nói chuyện. Và nó còn nhớ nó bảo với chị, em chẳng thích như thế tẹo nào. Đường đột và mất tự nhiên quá.

Nhưng con người ấy dường như lại thích đường đột như thế.

Hai chị em về cùng đường. Gần tới nhà rồi chia tay. Nó chợt cảm thấy nhột. Linh cảm cho nó biết, có kẻ đang đi theo nó. Đột nhiên quay lại, nó thấy người ấy ngay bên cạnh mình. Chẳng biết đã đi theo nó từ bao giờ nữa. Sau này hỏi ra mới biết, hoá ra anh đứng đợi nó ở ngã tư đường, nơi biết chắc chắn rằng nó sẽ đi qua, chỉ là không ngờ còn đi cùng 1 người nữa. Vậy nên âm thầm đi theo sau, chờ 2 người chia tay thì mới xuất hiện. 1 ngày có đến 2 lần đường đột. Hic, thêm 1 lần như thế, chắc nó đau tim mà chít.

Nó quay sang cười mà mồm méo xệch, xém chút nữa nó để người ta theo về tận nhà. Vẫn còn cơ hội để nó chuyển hướng. Bất đắc dĩ, nó phải gợi ý đi 1 đâu đó để nói chuyện. Và điểm đến đầu tiên là hàng bánh tôm trên phố Thái Hà. Đằng nào thì cũng đã muộn, mà nó lại chưa ăn gì. Vậy là nơi hẹn hò đầu tiên của nó với người ấy là …hàng bánh tôm.

Ngày hôm ấy của 3 năm về trước, ngày bắt đầu cho 1 tình bạn.

Ngày mai, 16/5/08, kỷ niệm tròn 3 năm nó và anh chính thức chơi với nhau. Ngày mai, với nó chính là "Friendship day"

12760119 13137 021176 60 11760? 11321 60 60 7601, 11111176 53 901 6760 021176 103 676216 11121119

Tình bạn ấy đã trải qua bao nhiêu thăng trầm. Và giờ đây nó đã nhận ra cần phải trân trọng tình bạn ấy như thế nào. Nó đã và đang cố để giữ gìn tình bạn ấy, tránh phạm phải những sai lầm mà trước đây nó đã mắc.

Nó tự chúc mình sẽ luôn có và luôn giữ được những tình bạn đẹp kiểu như thế.


No comments:

Post a Comment