Hết hôm nay là kết thúc kỳ nghỉ. Mấy ngày đấy mà sao trôi đi nhanh vậy. Chưa làm được gì đã thấy đến ngày phải đi làm rồi. Tự nhiên thấy chán đến cái nhà tù giam lỏng ấy thế không biết.
Hết hôm nay là mình lại phải chia tay bọn bạn rồi. Biết là có hội ngộ là sẽ có chia ly. Vậy mà sao vẫn buồn quá. Thằng Dũng vừa ra xe để ra sân bay rồi. Còn thằng Vũ nữa. Mình lại phải xa bọn nó, chẳng biết bao giờ mới gặp lại được. Hôm qua dọn tủ sách, bất chợt thấy lại lá thư mà Dũng gửi ra cho cả hội khi nó mới rời xa Hà Nội được 2 tuần. Rồi lại tìm thấy lá thư mà mình viết trả lời nó. Mình đã mắng nó, mình trách nó, mình dặn dò nó, và mình chúc nó. Nhưng cuối cùng mình lại không gửi đi. Mình sợ lúc đó mà nhận được, nó sẽ hụt hẫng hơn, dằn vặt hơn với chính cái quyết định mà nó đã lựa chọn. Trước khi nó đi, mình đã kịp cho nó đọc lá thư ấy. Và vẫn hy vọng một ngày gần đây nó sẽ trở lại Hà Nội, và không có lần chia tay tiếp nữa.
Mới mấy tháng không gặp thằng Vũ, lần này nó ra nhìn đen quá. Trận ốm vừa rồi nhìn da nó xạm hẳn. Trông cũng xót. Vậy mà nó còn nhăn nhở bảo mình, có bao giờ trắng đâu mà chê đen. Hic Sanu một thời của các em trường Lê giờ đây xấu xí quá. Thằng ngốc ah. Chị chẳng biết bao giờ sẽ gặp lại em đây? Hôm nay ngồi nói chuyện, kể lại cái ngày thằng Dũng đi, chị khóc như mưa. Rồi cái ngày em đi, chắc sợ chị khóc, nên dứt khoát em không cho chị đi tiễn. Để rồi em âm thầm ra đi 1 mình. Em bảo hôm ấy em đã khóc. Và chị tin, có lẽ em khóc thật. Khóc như cái lần chị vào đó và tưởng mình sẽ chẳng quay trở lại Hà Nội nữa.
Có người bạn nói, dù đi đâu ai cũng sẽ nhớ tới quê hương. Và quê hương của em thì ở ngoài này. Thằng Dũng thì chị chẳng lo nữa, vì nó đã có động lực để quay ra. Chị chỉ nghĩ tới em thôi. Và chị hy vọng một ngày nào đó gần đây nhất, nhóm chúng ta sẽ lại đoàn tụ trên mảnh đất này. Đoàn tụ mà không có sự chia ly.
Đã lâu lắm rồi hội mình không có dịp ngồi với nhau đông đủ như ngày xưa nữa. Và chị biết, ngày ấy sẽ không bao giờ có nữa, nhưng có lẽ, chỉ cần có mấy chúng ta thôi. Như thế là quá đủ đối với hội mình rồi.
Em ah, em có biết vì sao hôm nay nồi thịt kho của chị bị cháy, mặc dù chị đứng ngay cạnh nó không? Vì khi ấy chị đang nghĩ tới ngày mai, nghĩ tới cái cảnh em lên máy bay và chỉ có 1 mình.
Buồn! Chị lại muốn khóc. Thằng Tân lại đi rồi. Tuần này nó đi sớm quá. Nó bảo ở lại cũng chẳng níu kéo được gì. Cũng chẳng đưa em ra sân bay được. Em đi rồi em lại về.
Chị cũng biết thế, nhưng sao vẫn thấy trống trải ...
Vậy là ngày mai chị lại có 1 mình.

Doc entry nay da cam thay co nuoc mat roi roi. Cung giong tao, khi di khoi Phap, khoc nhu mua...
ReplyDelete