Monday, April 14, 2008
Tâm trạng
Không biết từ bao giờ mình lại hay lăn tăn, hay suy nghĩ và hay ngại nữa. Muốn cầm điện thoại gọi cho 1 ai đó để mời đi cùng mình mà lại lưỡng lự. Không phải ngại phải trả phí cho 1 cuộc điện thoại, mà ngại vì sợ làm phiền tới người nhận cuộc gọi, ngại vì sợ rằng mình chủ động trước, ngại vì sợ rằng sẽ nhận được lời từ chối, hay ngại nhiều nguyên nhân khác nữa,... Các cái nguyên nhân này đương nhiên chỉ là do mình nghĩ ra. Có người nói với mình, tại sao không nghĩ rằng cũng có người đang ngại giống như mình, nhưng lại chưa đủ can đảm, người ta cũng đang trong tâm trạng hồi hộp chờ điện thoại thì sao. Cũng chẳng biết được. Nhưng chưa bao giờ mình thử nghĩ thế. Đơn giản chỉ là ngại. Thế thôi.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

go ahead. Chị xông xáo lên, việc j mà phải ngại, như cái Q ý, lối hết mọi đối tượng đi hẹn hò để thoả mãn thú vui ăn gà của nó, haha
ReplyDeleteNghe ra toàn là vì mình nhỉ? Sao ko nghĩ là người ta nhận đc điện thoại mình chắc vui lắm, bất ngờ lắm ..he..he..Thôi thì vì muốn người ta vui mình cố hết ngại mà gọi vậy
ReplyDeleteChu dong 1 lan de mo duong cho nhung bi dong ve sau di ;)
ReplyDelete