Hôm nay mình đã làm được gì nhỉ? Hoàn thành xong ngân hàng câu hỏi để kiểm tra chất lượng nhân viên khối kinh doanh của toàn quốc. Điều này đồng nghĩa với việc kết thúc chuỗi ngày dài phải vật vờ ở M1. Cảm thấy vứt được 1 gánh nặng. hehe. Chắc ối đứa chửi mình khi trả lời đống câu hỏi trong ngân hàng câu hỏi của mình. Kệ tụi nó thôi. Ai bảo số tụi nó đen. Khè khè
Vậy là đã bắt đầu chạy mô hình tổ chức mới được 1 ngày. Tối qua phòng Mar tổ chức liên hoan chia tay. Ca 1 mình bận, không đi được. Nhưng ca 2 thì tham gia nhiệt tình. Hehe, lại còn dẫn khách theo nữa. Cả phòng mắt tròn mắt dẹt, đoán già đoán non, thắc mắc về nhân vật mình đưa tới. Hehe, nhưng chẳng ai đoán đúng cả, trừ 1 người. Thôi kệ, mình chẳng nói, cứ để mọi người đoán, thế mới vui.
Mọi người vui và mình cũng thấy vui.
Phòng chia làm 4, kể cũng buồn. Thiếu vài ngày là đủ 1 năm mình làm chung với mọi người. Ít nhiều cũng có tình cảm với nhau. Anh H béo trông thế mà cũng tinh tế phết. Những lời anh nhận xét về tâm tư tình cảm của mình chẳng sai tẹo nào. Đúng là có sự thăng trầm trong tâm tư tình cảm ấy. Anh bảo, có 1 thời gian em rất nhộn, nói nhiều, cười nhiều. Rồi đột nhiên, có 1 thời gian anh thấy em trầm tư ít nói hẳn, không còn vui vẻ nói nhiều như trước nữa. Và bây giờ em lại thay đổi, lại có vẻ hoạt bát, vui vẻ và nói nhiều như trước. Anh nhận xét đúng. Chỉ là anh không biết được nguyên nhân vì sao lại thế thôi. Mặc dù 2 anh em chẳng mấy khi nói chuyện, nhưng có lẽ anh hiểu mình nhiều hơn mình tưởng.
Còn bọn nhóc mới về phòng nữa, trẻ trung, hoạt bát và náo nhiệt. Có vẻ như chúng mang về phòng 1 sức sống mới, khởi xướng ra các phong trào cho phòng. Tách phòng rồi, mình cảm thấy buồn, sức mạnh của phòng không còn như trước nữa. Yếu về mọi mặt.
Đã thế hôm nay còn nghe tin phòng dịch vụ cố định của mình sẽ chuyển qua Ngọc Khánh. Mình trêu bọn nhóc là mình muốn đi, muốn xa khỏi cái không khí ngột ngạt của GVM. Nhưng thực tế, mình không muốn xa bọn nhóc ấy. Mình ko muốn xa cái Q bắng nhắng, lắm ý tưởng nhưng cẩu thả, suốt ngày léo nhéo chị P ơi cho em hỏi về Excel. Mình ko muốn xa em V - cái bơm Nhật của phòng Mar. Cũng chẳng muốn xa em M, đứa nói nhiều nhất phòng nhưng cũng là trùm xò của rất nhiều phong trào. Đặc biệt mình chẳng muốn xa Mai lớn. Tuy mình và nó tiếp xúc không nhiều, nhưng mình thấy nó là đứa hiểu mình nhất trong phòng Mar ... Mình không muốn xa cái tầng 13. Ít nhiều thì mình cũng đã bắt đầu quen hơi rồi. Và mình tin, Phòng dịch vụ cố định sẽ không phải sang Ngọc Khánh. Hy vọng niềm tin của mình sẽ là hiện thực.
Mama bắt đóng máy tính rồi. Thôi đành xếp dòng cảm xúc lại vậy. Đóng máy thôi. Hic hic...

chị ơi, bọn em còn nhìu cái hay lắm, chị em mình cứ từ từ khám phá. Mà xuống ngọc khánh xa lắm.o đi học nhảy đc đâu. ở đây bọn em kể chuyện nhí nhố cho,dẫn đi ghiệu cho mấy em 8x, rủ đi chụp ảnh chiều thứ 7...nhiều cái hay lắm
ReplyDeleteHự hự. mụ Phương yêu quái kia, sao chị cứ lôi các tật xấu của em trưng cho bàn dân thiên hạ nhìn thế. Bảo giới thiệu cho ng ta mà mãi khong thấy xúc tiến gì, lại còn bảo ng ta cẩu thả...hức...thế này thì ế chắc roài...đau khổ tập n...
ReplyDeletehíhí, xuống tầng 12 cùng bọn em roài. Xa chị P chắc em chết mất.....em thích gần chị Phương, em thích tầng 12....hihi...
ReplyDeleteHic hic, lạy trời con không phải ngồi cạnh cái đứa cẩu thả kia. Chứ mà ngồi gần nó thì chắc chít con. Hic hic. Thế nào rồi nó cũng "Chị P ơi, chị P ơi" cho coi. Đau khổ tập (n+1). Hu hu
ReplyDelete