Wednesday, April 2, 2008

Buồn nhưng may mắn ...

Bản thân đã tự nhủ, mình có thể gạt bỏ mọi suy nghĩ về con người ấy ra khỏi đầu. Vậy mà mình vẫn bị tác động khi nghe tin về con người đó. Tại sao lại thế nhỉ?

Hnay Văn gọi điện. Nó bảo hôm qua nó không gọi cho mình ra, vì sợ mình buồn. Liệu mình có buồn không khi mình ra đấy? Bản thân tự nhủ là không, vậy mà nghe nó nói, mình lại thấy phải để tâm suy nghĩ. Mình không buồn, nhưng mà lại mất thời gian để suy nghĩ. Vẫn có 1 cái gì đó chi phối trong suy nghĩ của mình.

Tình cảm con người sao phức tạp vậy nhỉ??? Lại lãng phí mất mấy phút để dành cho cái điều không xứng đáng.

V nói người ấy trông xấu hơn mình. Nói thế thì giải quyết được gì nhỉ? Chẳng giải quyết được gì cả. Xấu hay xinh không phải là vấn đề với mình. Nhưng trong thâm tâm, mình thấy tội nghiệp cho em gái đó. Thật đáng thương ...

Tự an ủi sao mà mình may mắn thế. Cũng may mà còn sáng suốt để thấy được bản chất thật. Muộn còn hơn không.

1 comment:

  1. Doi khi khong nhan duoc cai minh mong muon lai la dieu may man. Vay nen, chang co gi phai tiec ca.

    ReplyDelete