Tâm trạng mình lại bắt đầu có vấn đề rồi. Chắc tại ảnh hưởng của giấc mơ đêm qua. Mình mệt thế mà ngủ vẫn mơ là sao nhỉ? Hôm nay lại bắt đầu ngồi nghĩ lung tung, lại sắp để tình cảm kiểm soát lý trí rồi. Cứ mỗi lúc rơi vào tâm trạng này là mình lại nghĩ tới T, nhớ những lời nó đã nói với mình, nhớ tới những tin nhắn nó đã gửi cho mình, nó đã nói với mình, đừng để tình cảm kiểm soát hết tất cả, đôi khi phải dùng lý trí để chế ngự tình cảm. Cứ mỗi lần mình rơi vào trạng thái này là mình lại mong gặp nó. Chẳng hiểu sao nữa, nhưng có lẽ tại nó quá hiểu mình. Mình lại nhớ tới cafe đắng mỗi sáng chủ nhật. Có lẽ tại sáng nay không uống nên giờ mới thế. Tuần này nó về mà mình chưa gặp được nó, tại mình đi chơi cũng tít mít quá.
Ngẫm ra mới thấy mình là con bạn tồi nhất của nó. Cứ lúc nào cần tới nó thì lại mong gặp nó. Thằng V bây giờ ở xa quá. Nó là người gần mình nhất bây giờ. Nó cũng là người bị mình bắt nạt nhiều nhất. Nó là người chiều mình nhất. Nó là người làm mình hư nhiều nhất. Và nó cũng là người mà mình tôn trọng nhất. Mình nhớ tới nó mỗi khi ngồi cầm cốc cafe??? Có phải thế không nhỉ???
Nó làm cho mình trở nên hư, nó làm mình có thói quen bắt người khác chiều chuộng. Cho đến bây giờ, cứ ai không làm mình vừa ý là mình lại có thói quen so sánh với nó. Mặc dù mình biết rằng, ngoài mình ra, nó chẳng làm như thế với ai bao giờ, ngay cả người yêu nó.
Mình hư mất rồi.
Tâm trạng sáng nay sao thế nhỉ???
Lại vô định rồi ............................

No comments:
Post a Comment