Mấy hôm rồi không viết blog. Không phải là không có gì để viết, mà vì ngại, cứ định viết rồi lại thôi. Chuỗi ngày "sao thái bạch tuần" của mình vẫn chưa chấm dứt. Gặp đủ thứ chuyện bực mình không đâu. Hôm qua cuối tuần, đinh ninh sẽ có 1 ngày cuối tuần vui vẻ để tạo tâm lý thoải mái cho 2 ngày cuối tuần. Vậy mà mới sáng ngày ra đã bị 1 thằng ranh con hãm vía. Hoặc giả là thằng ấy coi trời bằng vung, ngu ngốc nên mới dám động đến cái tổ kiến lửa là mình. Hoặc giả nó bị thần kinh, đầu óc rung rinh bất bình thường. Thôi thì, kệ cha nó, nhắc lại lại thấy bực mình hơn. Dù gì thì mình cũng đã chửi lại nó 1 cách có học thức qua email rồi. Quên chuyện này ra khỏi đầu cho đỡ bực mình.
Cuối tuần nhiều lịch quá. Và như vậy đồng nghĩa với việc mình biết là mình sẽ lại ở nhà rồi. Đúng là lắm mối tối nằm không. Các cụ chẳng nói sai bao giờ. Thứ 7, em Thắm rủ đi Đường Lâm chơi. Nghe cũng thú vị, cũng thích đi lắm. Nhưng thiếu mất ... xe ôm. Tìm quanh quẩn chỉ thấy có bạn Cường là hợp lý nhất cho vai diễn này. Thế mà bạn C lại có lịch đi HP. Mất xe ôm, rồi lại thêm lời mời đi HP cùng bạn ấy. Khó lựa chọn, chẳng biết nên chọn địa điểm nào, thôi thì lại chọn giải pháp "ở nhà cho nó lành". Tối thứ 6 đi sn con anh Tuanbm. Ngại ghê gớm vì nhà xa, sợ đi về 1 mình. Tỉnh đòn đi kiếm xe ôm. Cũng may mà kiếm được, không thì toi với lời dụ dỗ của gia chủ.
Còn hôm nay thì sao? Từ chối những lời mời đi chơi xa, để bây giờ ở nhà 1 mình. Tự nhiên thèm cafe với nhạc Trịnh ghê gớm. Muốn ngồi cùng 1 ai đó thưởng thức cafe, muốn ngồi tán gẫu với 1 ai đó trong tiếng nhạc du dương, muốn cùng 1 ai đó thực sự hiểu mình đi dạo phố, muốn đi mua sắm cùng 1 ai đó để khám phá sở thích của họ, muốn đi thử bộ áo dài mới may nhưng không phải đi 1 mình, muốn ... nhiều điều khác nữa trong ngày hôm nay. Muốn cầm điện thoại để quay 1 số gọi cho 1 người mà lại lưỡng lự. Mình không đủ can đảm, mình không muốn làm phiền, mình không muốn bị nghĩ mình là 1 người chủ động, mình không muốn bị từ chối khi mình là người bắt đầu. Muốn và không muốn, mình thấy mâu thuẫn, tự mình đưa mình vào cái vòng luẩn quẩn. Mình không vượt ra khỏi bản thân mình.
Thấy bế tắc./.

"Muốn cầm điện thoại để quay 1 số gọi cho 1 người mà lại lưỡng lự" Sao lại không nhỉ?? Tình cảm thì có phân biệt chủ động hay bị động đâu. Chị hau lăn tăn quá đấy!:))
ReplyDelete