Trời thì mưa to như trút. Mưa ngập đường ngập phố, tưởng không về được. Cuối cùng thì 12h đêm mọi người cũng về tới nhà sau 1 vài sự cố nhỏ. Xe em Minh thì không nổ được máy, còn bạn thì dẫm phải kim tiêm. Đang lo không biết có phải kim của mấy thằng nghiện vứt ra hay không? Cầu trời là không phải. Chết cái tội không biết nghe lời. Nếu nghe mình đừng tháo giầy thì có phải không bị rồi không.
2 năm rồi mình mới dự sn bạn. Vui nhưng thoáng buồn.
Vui vì buổi sinh nhật ấy được tổ chức theo đúng nghĩa gia đình. Chỉ có bạn, cả gia đình mình và vài người bạn thân. Vui vì sn bạn năm nay có nhiều ý nghĩa: Bạn đỗ cao học, bạn tăng quân hàm. Tất cả đều thật ý nghĩa.
Vui với bạn nhưng mình lại thoáng buồn. Buồn 1 chút vì ghen tị. Cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, vậy mà tại sao vẫn vậy. Mình thấy chạnh lòng khi lần này người đưa mình đi không phải bạn, mà lại là người khác. Vẫn biết buồn vô lý, vẫn biết làm thế là nhỏ nhen, vẫn biết thế là không nên, vẫn biết ... Vậy mà mình vẫn thế. Mình không hiểu nổi mình.
Phải chăng???

No comments:
Post a Comment