Một ngày sống bên em sẽ muôn đời
Dẫu cho mưa rơi đá mòn tháng năm
Lạy trời được yêu mãi nhau người ơi
Đừng mang trái ngang chia lìa lứa đôi
Thế gian ơi sao nhiều cay đắng
Tình vẫn đắm say, người cũng xa ta rồi
Ngồi ôm vết thương lòng đớn đau
Nghe tình rên xiết trong tim sầu
Mùa thu lá bay em đã đi rồi
Vỡ tan ôi bao giấc mộng lứa đôi
Giờ đành lìa xa thế nhân sầu đau
Hẹn anh kiếp sau ta nhìn thấy nhau
(Mùa thu lá bay)
Chẳng hiểu sao hôm nay mình lại nhớ tới bài hát này, nhớ tới giai điệu buồn của bài hát ấy. Đã có 1 thời gian dài mình đắm chìm trong giai điệu của nó. Có những lúc, từ khi bắt đầu ngồi vào bàn làm việc cho tới khi mình tắt đèn đi ngủ, nghe liên tục như thế mà sao lúc đó mình không cảm thấy giai điệu buồn của nó. Phải chăng, lúc đó nỗi buồn của mình còn lớn gấp nhiều lần so với giai điệu của bài hát? Chỉ một điều duy nhất mình thấy, khi nghe giai điệu này mọi nỗi buồn của mình, mọi tâm tư của mình như hòa vào nó. Và đơn giản, mình thấy nhẹ lòng.
Và hôm nay, sau khi làm 1 việc không nên làm, ngay lúc này đây, mình đang nghe lại giai điệu đó. Và nỗi buồn của mình đang dịu lại.
Cảm ơn anh, người đã gửi tặng em bài hát này.

Trông chân chị cũng dài phết, gần bằng em, hihi!
ReplyDelete