Chuyến đi này được hiểu đúng nghĩa là nghỉ ngơi, an dưỡng. Không nhí nhố như hôm đi Sầm Sơn nhưng cũng có được một vài cái ảnh đẹp để đưa vào bộ sưu tập ảnh của mình
Cảnh ở đây cũng không đẹp lắm (không như nó giới thiệu). Món ăn không có gì đặc biệt so với các bữa nhậu ở HN. Đoàn nghỉ dưỡng lại đa phần là chị em nên không hào hứng lắm cho mấy cái gọi là "1, 2, 3 zô zô" như các bàn nhậu có đông anh em. Khi về, các người mẫu chân ngắn của phòng nhận xét "Các anh đoàn mình hiền quá". Hic, 7 người mà không uống hết nổi 1 két bia trong những 3 bữa ăn. Trong khi tối hôm trước mình ngồi với mấy thằng bạn, có 6 đứa mà hết những 1,5 két. Đến sợ. Đúng là ... "bợm nhậu".
Dịch vụ ở đây cũng không được tốt lắm. Karaoke thì hết phòng (chắc cả khu có được 1, 2 phòng hát). Dịch vụ cho thuê xe đạp đôi thì chẳng có ma nào thuê, vì trời thì tối, lại toàn cây, mà lại chẳng có nổi 1 cái bóng đèn chiếu sáng, muỗi thì nhiều và to như ruồi. Chẳng ai dại gì mà thuê xe để lượn cả. Rồi dịch vụ mát - xa chân, người có nhu cầu thì nhiều, mà người phục vụ thì ít quá. Kết quả là mọi người không có đủ kiên nhẫn để chờ tới lượt. Cả đòan phải lượn lờ ra ngoài khu nghỉ, đi tìm quán hát cho hết tối. Cũng may mà tìm được
Quà mua về cho những người ở nhà là cơm Lam, đặc sản của Hòa Bình. Nhưng mua xong rồi mới nghĩ ra là để tới thứ 2 thì cơm sẽ hỏng mất. Hic, thế là phải chia nhau cho mấy người trong đoàn không thì hỏng mất
Kết thúc chuyến đi, mình hơi mỏi chút. Hệ quả tất yếu của việc "lười vận động". Và thành tích là chinh phục được người mẫu chân dài chụp chung 1 cái ảnh
(Hic, không biết thằng em mình vì kiêu hay vì "ngại" với các chị mà nó không chịu chụp hình

No comments:
Post a Comment