Tối qua đi chơi với H béo. Vui thật là vui, vì lâu lắm mới được cười sảng khóai đến thế. Cứ mỗi lần nghe H béo cười thôi, cũng đủ để xua tan đi phiền muộn roài. Mình toàn trêu H béo, bảo là "Cứ khi nào tớ buồn nhất, lại nhớ đến H. Sao lúc ấy thèm gặp H béo đến vậy". Quả thật, tiếng cười ấy thật vô tư, không có những nỗi lo, không thấy tâm trạng buồn trong đó. Ngồi với H béo thấy thật nhẹ lòng.
1 nụ cười = 10 thang thuốc bổ. Cám ơn H béo nhé. hehe
Saturday, July 12, 2008
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment