Chẳng phải là tự dưng mà mình để cái Title như thế. Cái gì cũng có nguyên do của nó cả. Hôm trước, sau 1 ngày làm việc mệt nhọc, lại còn phải đi học về muộn nữa, bụng đói meo, mình đã vi phạm luật giao thông: "Không được phép rẽ phải khi có đèn đỏ". Thế là mình bị mấy chú công an gọi lại. Uh thì đành rằng mình vi phạm giao thông, phải nộp phạt. Theo chỉ dẫn của mọi người, mình cũng xuống nước xin xỏ ỉ ôi, để được giảm nhẹ tội. Quả thật là trong thâm tâm mình lúc ấy cũng chỉ muốn giải quyết nhanh cho đỡ phiền phức. Thế mà mấy thằng cha mặc áo vàng ấy lại nhẹ ko ưa, thích ưa nặng. Mình nhẹ nhàng với nó, thế mà nó quát mình như hất nước vào mặt ý. Đã thế, trong túi lúc ấy lại chẳng có đồng tiền lẻ nào, lại bị nó chửi cho, điên lên, thế là cóc cho chúng nó xèng nào cả. Thà chịu đóng phạt cho ngân sách nhà nước còn hơn là nuôi cho mấy thằng đấy béo ú lên (hic, mặc dù trước đấy đã được thằng bạn vàng khuyên là cho nó chút tiền cho xong). Vậy là nó lập biên bản. Uh thì ký. Mà hay nhỉ, cái kiểu ở đâu: trời nắng hay trời mưa, đường tắc cả tiếng đồng hồ thì chẳng thấy cái mặt các anh đâu. Thế mà trời tối nhá nhem, thì các anh lại làm anh hùng núp đứng sau chỗ khuất và rình bắt những đứa gà gô như mình. Chứ bố bảo các anh dám bắt mấy cái thằng đi SH hay Dylan đấy. Điên tập 1
Rồi chỉ vì "Giờ hành chính" của "các anh công an" không giống với giờ hành chính của các công ty khác, nên phải sau 3 lần đi đi lại lại mình mới lấy được cái giấy phép lái xe bị giữ hôm ấy. Điên tập 2.
Và kết cục là mình cũng lấy đc cái giấy phép lái xe và ra về với 1 cái nhìn cực kỳ bi đát về "những anh công an áo vàng". Không chỉ mấy anh trai đứng đường biết quát nạt dân, mà cả những anh công an ngồi bàn giấy cũng biết quát nạt chẳng kém. Mặc cho mấy con thỏ non như mình nhẹ nhàng chào hỏi (vì lúc ấy không chỉ có 1 mình mình, mà còn vài người nữa cũng vi phạm lỗi giống mình bị ăn ... quát) thì "chú công an ngồi bàn giấy lúc ấy cũng có thái độ dửng dừng dưng như ko có ai trước mặt kèm với 4 chữ ngắn gọn nhưng lại được lên giọng ở đầu câu nghe như thét vào mặt "Ngồi đấy, chờ đi". Hic, mà mình thì có điếc đâu. Cũng cứ nghĩ nộp phạt xong và làm theo các thủ tục là mình được lấy lại những cái gì thuộc về mình. Tưởng vậy mà không phải vậy. Chú ko tìm thấy hồ sơ của mình (vì tội mắt chú không để trên mặt, lại thêm cái bệnh quản lý hồ sơ luộm thuộm nên ko nhớ hồ sơ của những người hôm ấy để ở đâu), ko cần biết đúng sai thế nào, chú quát mình "Ngồi ra kia, ngồi nhớ lại xem ngày nào". Mà khổ, trên cái biên lai còn ghi rõ cả số của Biên bản phạt và ngày lập, thế mà chú bảo mình nhớ xem ngày nào. Hic, khổ thân con bé, làm gì có ngày nào khác mà nghĩ chứ. Nó lù lù trên giấy rồi. Vừa định mở miệng thanh minh là ngày có ghi trên biên lai phạt, chưa cả nói hết câu thì chú lại quát tiếp "Nói vừa thôi, điếc ah, bảo ra kia nhớ lại ngày cơ mà". Lúc này thì điên lắm rồi, chẳng nhẽ lại sắn tay áo lên bảo ông ko biết đọc chữ ah. Nhưng vì chưa lấy được giấy tờ của mình, nên vẫn cứ phải ngon ngọt "Chú cố tìm lại giúp cháu". Chẳng biết chú nghĩ sao, mở lại tập hồ sơ, và may mà mình tinh mắt nên mới nhìn thấy cái mặt mình chình ình ngay giữa tập hồ sơ ấy. Chú ko biết nói gì nữa, hết quát. Bó tay toàn tập. Điên tập 3.
Về nhà tự hứa với lòng: Không bao giờ kết bạn với bọn công an áo vàng đấy cả. Thế là quá đủ rồi.
Rồi chỉ vì "Giờ hành chính" của "các anh công an" không giống với giờ hành chính của các công ty khác, nên phải sau 3 lần đi đi lại lại mình mới lấy được cái giấy phép lái xe bị giữ hôm ấy. Điên tập 2.
Và kết cục là mình cũng lấy đc cái giấy phép lái xe và ra về với 1 cái nhìn cực kỳ bi đát về "những anh công an áo vàng". Không chỉ mấy anh trai đứng đường biết quát nạt dân, mà cả những anh công an ngồi bàn giấy cũng biết quát nạt chẳng kém. Mặc cho mấy con thỏ non như mình nhẹ nhàng chào hỏi (vì lúc ấy không chỉ có 1 mình mình, mà còn vài người nữa cũng vi phạm lỗi giống mình bị ăn ... quát) thì "chú công an ngồi bàn giấy lúc ấy cũng có thái độ dửng dừng dưng như ko có ai trước mặt kèm với 4 chữ ngắn gọn nhưng lại được lên giọng ở đầu câu nghe như thét vào mặt "Ngồi đấy, chờ đi". Hic, mà mình thì có điếc đâu. Cũng cứ nghĩ nộp phạt xong và làm theo các thủ tục là mình được lấy lại những cái gì thuộc về mình. Tưởng vậy mà không phải vậy. Chú ko tìm thấy hồ sơ của mình (vì tội mắt chú không để trên mặt, lại thêm cái bệnh quản lý hồ sơ luộm thuộm nên ko nhớ hồ sơ của những người hôm ấy để ở đâu), ko cần biết đúng sai thế nào, chú quát mình "Ngồi ra kia, ngồi nhớ lại xem ngày nào". Mà khổ, trên cái biên lai còn ghi rõ cả số của Biên bản phạt và ngày lập, thế mà chú bảo mình nhớ xem ngày nào. Hic, khổ thân con bé, làm gì có ngày nào khác mà nghĩ chứ. Nó lù lù trên giấy rồi. Vừa định mở miệng thanh minh là ngày có ghi trên biên lai phạt, chưa cả nói hết câu thì chú lại quát tiếp "Nói vừa thôi, điếc ah, bảo ra kia nhớ lại ngày cơ mà". Lúc này thì điên lắm rồi, chẳng nhẽ lại sắn tay áo lên bảo ông ko biết đọc chữ ah. Nhưng vì chưa lấy được giấy tờ của mình, nên vẫn cứ phải ngon ngọt "Chú cố tìm lại giúp cháu". Chẳng biết chú nghĩ sao, mở lại tập hồ sơ, và may mà mình tinh mắt nên mới nhìn thấy cái mặt mình chình ình ngay giữa tập hồ sơ ấy. Chú ko biết nói gì nữa, hết quát. Bó tay toàn tập. Điên tập 3.
Về nhà tự hứa với lòng: Không bao giờ kết bạn với bọn công an áo vàng đấy cả. Thế là quá đủ rồi.

hic. Điên 3 tập thế thì hơi ít. Còn nhiều chuyện khác nữa cơ em ơi.
ReplyDeleteHic, có người xấu, mong mình điên n tập. Người đâu mà xấu thế
ReplyDelete