Em gái ah, em bảo chị ở bừa, em đi rồi không cho chị ở phòng này nữa, sợ sau này lúc em về ngủ phòng không còn ngăn nắp như bây giờ. Chị bảo với em "Đã đi rồi, ai cho về nữa mà đòi về đây ngủ chứ". Nhưng em biết không, khi chị nói thế là lòng chị buồn lắm đấy, như thắt ruột thắt gan lại ấy.
Em gái ah, cho tới bây giờ, khi em đã lớn, nhưng với chị, em vẫn luôn là cô em gái nhỏ. Em luôn là con nhóc trong mắt chị. Em còn nhớ ngày nhỏ, cứ mỗi lần bố chở đoàn đi nghỉ mát, lại cho chị em mình đi ké. Em luôn say lắc lư trong mỗi chuyến đi, bố phải cho em nằm trên cabin cạnh bố không? Trong đoàn đi cũng nhiều đứa trẻ bị say xe như em, chúng cũng muốn được lên đấy ngồi để đỡ say. Nhưng vì chị ko muốn em chị nằm chật, nên đã đẩy hết chúng nó xuống. Chị ngầm định rằng, cái cabin ấy chỉ để dành cho 1 mình em nằm cho thoáng thôi, thế nên, bố mẹ chúng nó chẳng hiểu vì sao ngồi đấy thích thế mà chúng nó cứ nằng nặc đòi xuống với bố mẹ nó. Có ai biết là chúng nó đứa thì bị chị đẩy xuống, đứa thì bị hích cho, sợ quá mà chúng nó phải bỏ cuộc. Em có nhớ cái lần chị đánh nhau với con Hạnh, mặc dù nó lớn hơn chị rất nhiều. Cũng chỉ vì nó dám đánh 2 em của chị. Và chị đã chạy ra, cho nó 1 cái tát giáng trời rồi ra sao thì ra. Hoá ra nó sợ chị, em gái nhỉ. Nó không dám đánh lại chị. Nhưng hôm ấy về, chị em mình đã bị mẹ cho 1 trận đòn vì tội dám đi đánh nhau. Thực ra hôm ấy mẹ đánh mình cũng chỉ để doạ cho chị em mình không đi đánh nhau nữa, mẹ sợ chị em mình bé con hơn chúng nó, sẽ bị chúng nó bắt nạt thôi.
Nhưng chị chẳng sợ đứa nào cả. Ai bảo chúng nó dám đánh các em của chị đúng không?
Đến hôm nay, chị lại nhìn thấy em bị đối xử bất công. Nhưng chị đành đứng nhìn. Giờ thì chị không bênh em như ngày trước được. Lòng chị xót lắm em gái ah. Ở nhà em có rửa hơn chị mấy cái bát, là thế nào em cũng kể công. Nhưng bây giờ em chẳng có cơ hội kể công nữa đâu, vì em đã là con người ta, là chị của 1 đứa em khác. Em không còn ở nhà để nhận sự bảo bọc, che chở của mẹ, của chị nữa. Thôi đành cố gắng em gái nhé.
Chị như con hâm ấy em gái nhỉ. Em gái đi lấy chồng, nó chẳng khóc, thế mà chị lại khóc. Cũng may cái lúc ở nhà em về chị đã cố ngăn kịp ko cho nước mắt tuôn rơi. Chứ nếu không đêm nay chắc em sẽ lại buồn lắm.
Em gái ah, cái entry này chắc em không đọc được đâu, vì chị đã khoá nó, không cho em đọc rồi. Thế nên chắc chẳng bao giờ em biết chị đã từng rất nhớ em như ngày hôm nay. Chị mong cho em được mãi hạnh phúc. Yêu em gái bé nhỏ của chị nhiều, nhiều lắm :-(

Sao nghe buồn thế em. "Đối xử bất công" là sao e ơi ? Chắc về nhà người ta phải "dọn dẹp" mâm bát phải ko ? Híc híc. Hôm tới này ko phải đi xa thế thì đỡ mệt quá, chưa gì con em nó đã dọa chị rồi đấy chứ. :((. Ngày chị gái chị đi lấy chồng, tâm trạng chị hệt như e vậy, Tết năm đầu tiên vắng mặt chị cứ ôm mặt khóc như mưa... Chỉ mong chị mình, e mình đc hạnh phúc...
ReplyDeleteHaizzzzzzzzz, quy luật mà chị, con gái là con người ta mà, những lấy chồng không cõ nghĩa là bỏ rơi tất cả những gì thuộc về quá khứ đâu.
ReplyDeleteEm gái đi lấy chồng mà cứ như là đi đâu xa ra tận nước ngoài ấy. Chẳng biết khi mình đi lấy chồng thì có ai cũng có tâm trạng như cô bg không nhỉ. Chắc là có. Vì đó là tình yêu thương mà khi bình thường có lẽ mình không nhận ra. Chúc cho em gái em hp và chúc sớm có ngày em cũng "được rơi" vào hoàn cảnh như thế để rùi 2 chị em lại có cơ hội "trao đổi KN" nhé
ReplyDelete