Thật là buồn khi tao phải nói với mày câu ấy. Bởi đã quá lâu rồi tao không dành thời gian chăm sóc mày. Tao bỏ bê, xao nhãng mày trong cái mớ hổ lốn cảm xúc của tao.
Xin lỗi mày, trái tim của tao nhé!
Tao thật là ích kỷ phải không? Chỉ biết đòi hỏi mà không biết quan tâm, không biết cảm thông với mày. Tao thấy mình thật có lỗi. Trong lúc mọi người được ngủ ngon sau 1 ngày làm việc mệt nhọc, vậy mà mày vẫn cần mẫn đếm từng nhịp bất kể ngày đêm. Những thứ mày làm cho tao chỉ là để đem đến cho tao sự bình yên và hạnh phúc. Vậy mà tao vô tình hay cố ý không chịu hiểu mày
Xin lỗi mày, trái tim của tao
Tao thật đáng trách phải không? Vì tao chẳng biết cảm thông cho mày mà chỉ biết đòi hỏi và trách móc mày thôi. Mày biết không, lý trí trách tao, tại sao cho mày nhiều quyền thế? Tuy là mày có công lớn trong việc đem lại sự sống cho tao, nhưng nó bảo tao ko nên cho mày cái quyền tự quyết tình cảm cho cuộc đời tao. Nó bảo tao thiên vị mày quá. Và giờ đây nó đang cười trên cái quyết định không được sáng suốt của tao đấy. Nó làm tao không đủ minh mẫn, chẳng đủ sáng suốt để nghĩ xem tao nên làm gì, tao nên cho quyền quyết định ấy cho ai, tiếp tục là mày hay chuyển sang cho lý trí? Nhưng có lẽ tao không còn đủ niềm tin dành cho mày nữa rồi. Lý trí sắp thắng mày rồi trái tim yếu đuối của tao ah.
Và có lẽ tao cũng nên công bằng cho lý trí 1 cơ hội để thể hiện mình chăng???
Và 1 lần nữa tao lại phải xin lỗi mày.
Vì tao biết mày đã cố hết sức để đem lại hạnh phúc cho tao, nhưng những điều mày làm toàn do tao phá hỏng. Có lẽ một phần tại tao, đã không dung hòa được mối quan hệ giữa mày và lý trí. Tao biết rằng khi tao đau, mày cũng nhỏ máu. Nhưng khi tao không còn là tao, thì sao tao có thể thấy được công lao của mày.
Yêu mày nhiều như tao yêu chính tao!

No comments:
Post a Comment