Friday, August 15, 2008

こいびとよ - Người yêu dấu ơi

Mấy hôm nay mình phải khống chế những cơn vật thuốc bằng cách lượn lờ vào mấy trang nhạc. Hic, hết Nhacso rồi đến nhaccuatui, túm lại là ngòai nhạc ra thì chẳng có gì để cho mình giải trí nữa cả.
Đời buồn như con chuồn chuồn, chán hơn con gián.

Hết nhạc Trịnh thì sang nhạc trẻ, hết nhạc nhẹ rồi sang hòa tấu ghita, hết nhạc tiền chiến thì sang nhạc dân tộc, hết nhạc Việt Nam thì sang nhạc nước ngoài, thay đổi đến chóng cả mặt. Và hôm nay lượn lờ, vô tình nghe lại được bài hát của Nhật. Lâu lắm rồi mới nghe lại bài này, cũng đến 6 hay 7 năm rồi ấy chứ. Bài hát hòa âm nhẹ nhàng, nhạc chậm, dễ nghe và đặc biệt là lời lẽ rất thơ. Chuyện kể về một chuyện tình đổ vỡ với người con gái ngồi cóng lạnh trên băng ghế xiêu vẹo nơi công viên, dưới cơn mưa, chờ người yêu trở về để cười và nói với cô ta rằng lời chia tay chỉ là câu nói đùa mà thôi. Một bài hát nổi tiếng của Nhật




No comments:

Post a Comment