Monday, August 18, 2008

Ngày may mắn hay đen đủi???

Hôm nay không biết là may mắn hay đen đủi với mình nữa.
Bắt đầu là từ 2h sáng. Chẳng ăn gì mà được 1 trận đau bụng gần chết. Vã hết cả mồ hôi, ngủ không được mà bụng thì đau quằn quại. Chẳng biết bác Tào hỏi thăm hay là đau bụng lạnh nữa. Trời, nhưng mà thề là mình ghét nhất bị đau. Cả đêm đau tới mức không ngủ được. Thấy mệt

Nhưng dù sao sáng cũng đủ sức để bò khỏi giường để đi làm. Nhưng mà trời thì mưa tầm tã. Đường thì tắc. Vòng vèo các ngóc ngách (gọi là mọi ngóc ngách thế thui, chứ ngu đường như mình thì chỉ tổ đi đường dài và toàn xông vào các ngả tắc thui), hic, kết cục là càng đi càng thấy tắc. Mang tiếng là đi cùng với em Tiến, thía mà lúc quay lại chẳng biết nó rẽ cái ngả nào nữa. Thế nên đành 1 mình loay hoay tìm đường.
Nhìn đồng hồ, 8h kém 5 phút, mới đang ở ngã tư Thái Hà - Chùa Bộc. Hic, làm seo mà kịp tới công ty trong 5 phút nữa hả trời. Rút cái alo gọi điện cho TP. balap balap... em đang bị tắc đường chắc ko tới kịp rồi. Làm sao đây??? TP: thôi em cứ đến đi để chị gọi xuống cảnh vệ xem thế nào.
Hic thì đến. Mưa càng to hơn, chẳng nhìn thấy cái gì nữa cả. Trời ah, mình thề là mình ghét trời mưa. Ước gì có ai đó chế được cái cần gạt nước tự động cho cái kính của mình thì may ra mình mới thay đổi cảm nhận.
Hu hu, đã hết tắc đường đâu. Tới đoạn Đê La Thành thì đường đông chẳng kém tắc là mấy. Cuối cùng cũng tới đc công ty. Đồng hồ chỉ 8h 10'. Lại rút alo, và câu trả lời là:" Thôi em về đi, chiều hãy đến, vào là bị ghi tên đấy". Hic, đến là khổ, trời mưa to hơn. Vìa tới nhà người ướt như chuột từ đầu tới chân.
Về nhà tưởng được lang thang trên mạng. Hic, lên được 5 phút, pụp, mất điện. Thế là tèo.
Tắt máy và ... đi ngủ
keke. Ngủ bù cho cả đêm hôm trước trằn trọc.
??? Hic, vậy là chẳng biết hôm nay là ngày may mắn hay đen đủi nữa
Mà thui, để cuộc đời cảm thấy ý nghĩa hơn, mình cứ nghĩ đó là ngày may mắn đi.
Nào là vì tắc đường mình được về nhà ngủ cả buổi sáng này
Rồi là may mà không vào công ty, nếu không lại bị ghi tên rồi sau đó là bị trừ lương, cắt thưởng. Ngót nghét cũng đứt hơn chục triệu chứ ít gì.
Rồi may hơn là không bị liệt vào danh sách 5% cảnh báo cho thôi việc. Gì chứ nếu phải ra đi thì thà rằng mình tự nguyện nộp đơn xin thôi việc còn hơn mang tiếng bị đuổi. hic
Rồi còn nhiều cái may nữa mà mình không nhìn ra. Hehe.

Hôm nay thấy cuộc đời thật vui. Một ngày thật may mắn.

3 comments:

  1. :P còn may nữa? đã ốm đau lại còn ham thức :P

    ReplyDelete
  2. Oái, dạo này kỷ luật công ty ghê thế à??Lại chuẩn bị chuyển chỗ à!!!He he tớ phải chuyển 2 lần trong 6 tháng còn gì. Đội cấn còn hạnh phúc chán so với Nguyễn phong Sắc kéo dài.Mà có những phòng nào phải chuyển thế

    ReplyDelete
  3. Bọn Viettel này đúng là vừa điên vừa rồ. Bỏ quách đi, ở nhà chơi với tao. Từ tuần sau là tao thất nghiệp rồi mày ạ, hihi.
    Mà mày bị đau bụng làm sao? Chỉ bị lạnh hay bị đại tràng dạ dày gì nữa? Kiểm tra đi, ko thì khó béo lên được lắm.
    Ôi sao cái sự nghiệp tăng cân của chúng ta lại gian truân thế ko biết?

    ReplyDelete