Kể từ hôm nay quy định về nề nếp của công ty lại tiếp tục bị siết chặt hơn.
Nào là không được đi dép lê trong văn phòng. Điều này có nghĩa là những đôi dép lê hoặc là sẽ được dinh về nhà, hoặc là theo nhau ra ... thùng rác hết. Hic
Rồi đi ra ngoài phải có giấy phép của BGĐ, ko ăn quà vặt, không được mặc áo không có cổ, không mặc váy ngắn quá đầu gối, không được đi dép không có quai, ...và còn không nhiều thứ nữa. Nghe mọi người đọc công văn xong ù hết cả tai, chẳng thể nhớ hết được. Lại còn chuối hơn là thành lập cả 1 đội cờ đỏ để đi kiểm tra hàng ngày.
Hic, nói đến cái đội cờ đỏ này là lại nhớ đến Ban Đức dục của thời cấp 3. Cũng cấm học sinh ra ngoài kể cả vào giờ nghỉ. Muốn ra ngoài hay nghỉ tiết thì phải có giấy thông hành (do thầy cô chủ nhiệm lớp ký - tương đương với BGĐ công ty đấy
) Đừng ai hy vọng nhảy tường trốn đi chơi vì thành viên ban đức dục có mặt ở khắp mọi nơi (chỉ trừ 1 chỗ, hehe, nếu ai biết chỗ đó, chắc chắn trốn học được. hehe vì mình đã từng thử rồi
).
Rồi cấm ăn quà vặt trong trường (chỉ cần để cho 1 ai đó trong Ban đức dục nhìn thấy thôi - thế là toi - vào sổ nhé, và yên tâm là trừ điểm thi đua, trừ điểm hạnh kiểm nếu có tên trong sổ đức dục nhiều lần. Còn nhớ cái lần tên mình có trong sổ, chỉ vì cái món ngô cay khoái khẩu. Cũng may, hôm ấy cả lớp bị tóm, nên mình hút chít ![]()
So với cái kỷ luật của trường Lê, thì cái quy định của công ty mới chỉ là ... muỗi. Chưa đến nỗi đi xe vào cổng là bị kỷ luật. Còn nhớ ngày ấy, chỉ cần nửa bánh xe vượt quá cánh cổng, hì, dắt xe 10vòng sân trường trước khi vào bãi nhé. Hic, 1 mình 1 xe đi vòng quanh trường trước bao nhiêu con mắt soi vào. Lúc ý chỉ mong mặt đất nứt ra để mà chui xuống thôi. ![]()
Lại còn cái vụ đeo thẻ nữa. Hic, cái vụ này mình quen từ ngày học cấp 3 rồi. Ko có cái phù hiệu, đố ai vào được lớp, chứ đâu như ở công ty, vẫn còn dễ chán, cứ lấy chứng minh là mượn được thẻ khách liền. hehe
Đi học thì phải ăn mặc chỉnh tề, áo trắng sơ vin đàng hoàng, chứ đâu như ở công ty, ăn mặc mỗi người 1 kiểu. Tiếng là quy định mặc váy ko đc cao quá đầu gối, thế mà có ai ... đo. Còn nhớ ngày trước đi dép xăng đan là phải cài quai chứ ko đc phép kéo lê. Mặc quần dài cỡ nào cũng ko qua nổi những cặp mắt cú của ... ban đức dục.
Nói túm lại, mình đã từng được tôi luyện trong cái lò kỷ luật ấy 3 năm rồi. Nên cũng chẳng ngại gì với mấy cái quy định củ chuối ấy. Nghe nhiều rồi cũng quen thôi, không còn là đối phó nữa. Hehe, muỗi nhé. S nói đúng "Dân trường Lê mà, chẳng sợ" ![]()

Tao còn nhớ vụ tao cắt mặt Đoremon dán vào cái mặt của tao ở cái ảnh thẻ. Bé tẹo thế mà 1 cô trong Ban Đức dục cũng phát hiện ra và tóm. May có con bạn tao khéo mồm mới xin dc cho tao, hihi.
ReplyDeleteNói đúng ra là chúng ta đã đc rèn luyện trong Nhà tù Lê 3 năm, hic (Nếu mà blog này mà rơi vào tay các cô Đức dục thì đúng là ...bỏ mẹ nhỉ, hehe)
Đúng là thiết quân luật, nhưng quả thật, cũng nhờ được rèn luyện trong môi trường ấy, mà bây giờ chúng ta mới được như ngày hôm nay. Dù gì tao cũng cảm thấy mình tự hào là đã từng xuất thân từ cái nhà tù ấy. hihi
ReplyDelete