Cuối tuần này chẳng làm được gì nhiều cả. Mẹ ốm, tuổi già kèm với bệnh thoái hoá làm mẹ đau. 2 hôm nay mẹ phải nằm 1 chỗ rồi. Cũng lại vẫn những cơn đau như giờ này năm ngoái. Nhìn mẹ đau mà xót quá. Ước gì ...
Cứ tưởng cuối tuần rảnh, mời bạn tới ăn cơm. Không ngờ toàn việc ngoài dự kiến, thành ra lại bận rộn. Thợ tới lắp tủ bếp. Thế là mình có nguyên 1 ngày trông thợ và dọn dẹp. Cũng may nhờ được 1 người bạn tới kiểm tra chất lượng gỗ nên cũng yên tâm hơn. Chiều mời cơm bạn, nhưng mama ốm, nên không khí cũng không được vui như dự kiến. Mình lại phải trổ tài bếp núc. Mặc dù cơm không ngon như mama nấu, nhưng cuối cùng cũng được nhận lời khen, mặc dù biết rằng mọi người khen để ... cổ vũ tinh thần mình. Hic hic.
Lại 1 lần nữa thất hẹn vụ đi học Yoga. Có lẽ là huỷ luôn mất, mặc dù mình rất thích đi nhưng mà mải chơi quá. Nhất là cuối tuần, mình hay hẹn hò với đám bạn. Mà công nhận, đợt này mình đi chơi nhiều thật. Tối thứ 6 cafe, chiều thứ 7 lang thang các phố, sáng chủ nhật cafe. Chưa biết chiều tối thế nào nữa.
Tối qua lại tâm sự với T. 2 đứa nói với nhau thật nhiều chuyện. Và lời nhận xét của T thật đúng. Chỉ có T mới nhìn thấy sự thay đổi ấy trong mình. T đã nói “1101 776027 11763. 12760119 13137 P 119761 53 54 117621 7763 11020, 502 54 103111 1021 6760 P 102106 91 1201, 117621119 70211 11760211 776024 0 P 11107 9210119 111027 5211 53, 72101 7123 10024 5216 50119 11102 10221 11024 12760119 776024 100”. Quả thật, T nhận xét rất đúng. Bản thân mình cũng nhận thấy điều ấy. 11107 602111 91026, 11107 702111 71202119 12027 5211 11102 12027 10221 1201 11111176 12760119 776024 60 123 602 12761 11111176 6011 4321 TH.
Mặc dù có những điểm khác biệt nhau khá rõ về tính cách. Mỗi người một cách suy nghĩ khác nhau, nhưng lại có những điểm chung cùng hội tụ. Con người nhiệt tình, dễ hoà đồng, giống như T. Tuy nhiên, xét về độ tâm lý và tính lãng mạn thì không bằng. Nhưng xét về độ chín chắn, già dặn trong suy nghĩ, định hướng cho tương lai thì lại có bề trội hơn. Đấy là những gì mình cảm nhận thấy. Cũng không biết từ bao giờ, mình lại hay lấy T ra để so sánh. Hic. Biết là ko hay lắm, nhưng mình vẫn làm thế, miễn bình luận.
Cho đến bây giờ nghĩ lại, thấy sao mình lại ngu ngốc thế, trẻ con thế? Tuổi không còn trẻ, nhưng suy nghĩ vẫn chỉ như đứa trẻ 17, vô tư, ko nghĩ rộng, chẳng bao giờ mường tượng đến cuộc sống gia đình trong tương lai. Có lẽ bị tác động bởi môi trường, một phần vì con người ấy. Mình thấy mình thật là ngốc. Còn bây giờ mình lại thấy khác. Đã bắt đầu định hình 1 cuộc sống gia đình. Suy nghĩ đã có phần chín chắn hơn. Chắc tại môi trường và sự tác động của “ấy”. Cảm nhận thấy có sự thay đổi lớn trong tôi.
Sáng nay ngồi café với T, định là 2 đứa sẽ nói tiếp câu chuyện dang dở tối qua. Thi thoảng 2 đứa vẫn thế. Cùng nhau ăn sáng và nhâm nhi café. Tuy không thường xuyên, nhưng cũng đủ thời gian để 2 đứa nói với nhau đủ thứ chuyện. Nhưng dự tính không thành khi có sự xuất hiện của người thứ 3. Đành để khi khác 2 đứa ngồi với nhau vậy. Mình không quen, hay nói đúng hơn là chưa quen với người bạn này lắm. Mình lại thành người khác, đúng phong cách khi gặp người lạ, mặc dù cũng chẳng lạ lắm vì đã gặp nhau vài lần. Nhưng mình không hiểu, sao lại khó bắt chuyện đến thế, không giống như một số người bạn khác của T. Có thể là tại …
Lãng đãng ngày cuối tuần!

No comments:
Post a Comment