Thursday, March 20, 2008

An cư rồi mới lập nghiệp

Chẳng biết mình để cái title này có đúng với nội dung của entry này hay không nữa, nhưng thôi, đằng nào thì nó cũng lan man, nên chẳng biết thế nào mới đúng nữa.

Tối nay đi uống nước với bạn. Ở đó gặp thêm 1 vài người bạn mới, được mở mang thêm tầm mắt. Quả thật, sau tối nay, mình chợt nhận ra rằng, vốn kiến thức mà mình có được sau 4 năm đại học và gần 5 năm kinh nghiệm thật là nhỏ bé, như muối bỏ biển. Với cái mức thu nhập hàng tháng mà mình nhận được bây giờ chẳng thấm vào đâu so với mức trượt giá bây giờ. Cùng với sự xoay vần của xã hội là sự chuyển đổi và phát triển của nền kinh tế, quả thật, phát triển đến mức chóng mặt. Vậy mà hàng ngày, mình ngồi ở cơ quan như tù giam lỏng, sáng sớm đi làm, tối mịt mới có mặt ở nhà, chẳng thể nào thấy được những sự thay đổi ấy.

Hôm nay gặp gỡ mấy đứa bạn, cũng bằng tuổi mình thôi, vậy mà trong tay nó đã có tới tiền tỷ, với đủ các mối quan hệ phức tạp trong xã hội, và còn đủ thứ khác nữa. Còn mình thì có gì? Có lẽ là chẳng có gì cả. Kiến thức ư? Cảm giác thấy mình ngày càng mai một với lượng kiến thức nhỏ bé. Năng động ư? Mình thấy mình ngày càng ù ì, mất hết sự lanh lẹ. Quan hệ ư? Mình lại càng chẳng có, nếu không muốn nói là nó ngày càng bị thu hẹp lại. Địa vị ư? Không có nốt, vẫn chỉ là 1 đứa nhân viên quèn. Tiền ư? Lại càng không có, ngoài những đồng tiền còm nhận được hàng tháng, cái mà người ta vẫn gọi là lương ý. Tóm lại là, mình chẳng có gì, và tham vọng cũng dần tan biến hết. Không mục tiêu rõ ràng, không tham vọng, ko gì cả. Tay trắng vẫn hoàn tay trắng.

BUỒN, NẢN, VÀ THẤT VỌNG VỀ CHÍNH MÌNH. Đó là tất cả những gì mình cảm thấy sau buổi giao lưu tối nay. Ôi tương lai, sao còn mù mịt thế? Chẳng biết được vài năm nữa sẽ thế nào nhỉ?

Thế nào thì được coi là thành đạt? Tự nhiên thấy mất phương hướng rồi.

Tối nay nghe mấy đồng chí ấy nói chuyện, mình lại gặp 1 phong cách hoàn toàn khác với hội bạn mình. Chín chắn hơn rất nhiều, có mục tiêu rõ ràng, cả về công danh sự nghiệp lẫn hạnh phúc gia đình. Có thể vì hôm nay đi cùng hội bạn thân của đồng chí ấy, nên tất cả đều thể hiện đúng bản chất và nói chuyện rất thoải mái.

An cư rồi mới lập nghiệp. Đấy là tất cả những gì mà họ rút ra sau buổi nói chuyện.

Phải rồi, an cư rồi mới lập nghiệp.

Họ chưa thành đạt theo đúng nghĩa, nhưng cũng xứng là 1 cái gương để mình nhìn vào.

2 comments:

  1. Mỗi người là một cá tính xã hội mà chị, ai cũng phải đánh đổi hếtthì mới đạt được điều mình mong muốn. Xã hội chị đang sống có lẽ hẹp hòi hơn của các bạn chị, vì quanh đi quẩn lại là Viettel và Viettel, quên mất ngoài phố thay đổi từng giây, từng phút...

    ReplyDelete
  2. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến của chị Mai nhỏ:))

    ReplyDelete