Tuesday, March 11, 2008

Cảm xúc cho lần đầu gặp mặt




Mấy hôm nay mệt, chẳng có chút cảm hứng nào cho công việc. Cứ hắt hơi mãi thế này, hic hic

Hôm nay ngồi nói chuyện với mấy nhóc mới trong phòng mới biết cảm xúc của tụi nó về mình. Buồn quá đi mất. Tụi nó bảo, khi về phòng người chúng nó sợ nhất là mình. Vì mặt chị P lúc nào cũng lạnh như kem, không nói, không cười, không biểu lộ cảm xúc. Hic hic, mình thế này mà tụi nó nhận xét là không có cảm xúc, mặt lạnh như kem. Hic, toàn hội ngốc, chị mày giả vờ thế đấy. Haha. Có đứa sợ quá còn đưa lên cả blog để than vãn. , sau đấy lại phải tự cải chính. Hôm nay thì chúng nó nhận ra 1 điều, là không được từ cái nhìn ban đầu để đánh giá về 1 con người. Cái cảm giác sợ mình của tụi nó bây giờ được thay bằng cảm giác "gần gũi". Chúng nó bảo thế, giờ thì lại cải chính trên blog rằng mình dễ gần. Ko biết có phải là sợ quá mà nịnh không nữa. Có đứa còn bảo, tầng 13 mà vắng mình chắc sẽ chẳng còn tiếng cười rộn rã nữa. Hu hu, chúng nó thích ứng với mình nhanh quá. Hic

Hôm nay nghe chúng nó nói xong mình cũng thấy tức cười. Nghĩ cũng đúng. Có lẽ chúng nó nhận xét chẳng sai. Chỉ có điều với mỗi trường hợp cụ thể mình lại có thái độ riêng. Nhớ ngày xưa cũng thế, mấy thằng đều bảo, nhìn cái mặt mình đáng ghét, trông cứ kiêu kiêu, nên ko thèm ... chơi. Sau mấy lần nói chuyện, thấy dễ gần nên từ "không thèm" chúng nó chuyển sang ..."thèm". Và giờ thì mình và nó trở thành ... "1 hội". Mình có làm gì đâu nhỉ??? Kiêu ư? Lạnh ah? Hay khó làm quen? Có thể là thế đấy. Nhưng chắc chỉ là biểu hiện với những người lạ mới gặp lần đầu thôi, hay với những ai chưa thực sự là bạn??? Có lẽ vậy.

Còn nhớ cả lần mới sáp nhập với di động cũng thế, ấn tượng của mình về H cũng ko được hay lắm, 1 con bé lanh chanh, có vẻ đanh đá, v...v và v...v. Nhưng chỉ được vài ngày, sau khi công việc đi vào ổn định, những cái nhìn ban đầu cũng phải thay đổi. Con bé lanh chanh đanh đá ấy chở thành 1 bà già khó tính, nhưng cũng ko kém phần đáng yêu. Để rồi đi đâu nó cũng kè kè đòi đi theo mình. Kết cục là đi ngủ (trong chuyến công tác HCM) nó đòi ngủ cùng mình nốt. Hình như cứ ai tiếp xúc lần đầu mà ghét mình là y như rằng sau đấy là ko thể tách rời, cứ kè kè như hình với bóng với mình ý.

Mình chẳng quan tâm tới người ta nhận xét mình như thế nào, mà chỉ quan tâm tới việc mình đối xử với bạn bè của mình thế nào thôi. Đơn giản chỉ là thế, mình sẽ mãi vẫn là mình, không thay đổi được tính cách, mà có lẽ với bản chất ngoan cố của mình, thì có lẽ chẳng bao giờ mình cho là cần thay đổi cả.

@ mấy nhóc ban giá: Ngốc ah, chị có làm gì đâu, mấy đứa cứ thoải mái đi. Khi nào thấy chị mắng thì hãy sợ. Chứ sợ sớm thế, khi chị mắng thì chịu sao được nhiệt. Để xem mai chị mày nói, tụi mày còn nhận xét chị ít nói nữa không???

Ngày hôm nay có nhiều điều thú vị thật. Biết được cảm xúc của các em mới trong phòng về mình. Đôi khi nghe người ta nhận xét xấu về mình lại thấy vui. Có vậy mới biết người ta thấy mình thế nào. Sợ nghe lời đường mật lắm. Đường mật đến giả tạo.

5 comments:

  1. Co ve lanh chanh danh da nhung cong nhan la rat thang tinh va tot tinh... giong minh, hehe. Co le vi the ma Choat van la 1 trong nhg nguoi ban C2 ma minh quy nhat, Choat a.

    ReplyDelete
  2. bây giờ em mới biết rằng người ta nói ấn tượng ban đầu quan trọng lắm là sai be bét, hịhị, ít nhất là không thể áp dụng được với chị ;)

    ReplyDelete
  3. Bà già. Cảm nhận kiểu gì cũng bà già. hé hé hé.

    ReplyDelete
  4. ミン フオンMarch 12, 2008 at 7:32 PM

    Cám ơn mày trong những năm qua vẫn luôn coi tao như thế. Và hãy mãi như thế nhé. Tao cũng vậy. Yêu mày nhiều.

    ReplyDelete
  5. hic, đính chính là không phai lên blog để than vãn đâu. Nhưng em thích những người biểu hiện tình cảm theo cảm xúc. mới gặp mà ngọt wa thì sợ lắm^^. Ban đầu bị doạ vào ban giá là phải đanh đa hết nên o lạ lắm, sợ bình thường thui

    ReplyDelete