Tranh thủ dành ra mỗi ngày 5 phút để trút bầu tâm sự.
Hôm nay đọc blog của người yêu, thấy người yêu tâm sự về chuyện chồng đi nhậu, mình cũng thấy thông cảm với người yêu lắm. Tuy mình chưa trải qua nhưng mình có thể hiểu tâm trạng lo âu ấy. Chắc cũng chẳng khác gì tâm trạng của mình mỗi lần Th đi nhậu đâu. Mà có khi mình còn không được yên tâm hơn. Vì dù sao cuối cùng chồng người yêu có về nhà hay không thì người yêu cũng biết, còn mình thì ... Biết sao được.
Hôm trước ngồi nói chuyện với Hà bạn Th, nghe tâm sự về vụ đi nhậu nhoẹt, rồi thề thốt cam đoan, nào là toàn người biết nghĩ, sẽ không làm chuyện linh tinh đâu mà lo. Các ông con trai đâu biết, nói không lo thì đơn giản, nhưng làm được nó đâu phải dễ. Nhất là phía sau các ông là những người mẹ, người vợ và người yêu, những người thật lòng yêu, quan tâm và lo lằng cho các ông.
Thôi người yêu ơi, đừng giận nữa, mình là con gái mà. Con gái thì vị tha, bao dung, quan tâm và chia sẻ. Em chỉ biết nói như thế với chị thôi. Cầu mong sao cho mọi người luôn có được những điểm tựa vững chắc. Ước sao những người con trai đọc và hiểu được tâm sự của những người con gái. Hy vọng con trai sẽ không làm con gái buồn lòng và không phải lo lắng nữa.
Mong ... ước ... và hy vọng ...
Friday, September 14, 2007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment