Wednesday, September 19, 2007

Bình yên trong bão giông

"Yêu giống như cánh buồm lạc giữa biển khơi, phải tự tìm sự bình yên trong chính bão giông"

Đây là món quà mà người yêu tôi gửi tặng cho tôi sau giấc ngủ trưa nay. Người yêu ah, cám ơn người yêu nhé.
Người yêu biết không, khi người yêu nhắc lại chuyện ấy, em lại cảm thấy buồn. Buồn vì mình đã không hiểu nhau. Đã có lúc em nghĩ, bát nước đổ đi rồi sao lấy lại đầy được. Nhưng rồi lại cho qua. Vì dù sao chuyện cũng đã qua rồi. Vả lại, nếu để nó mãi trong lòng, thì người suy nghĩ nhiều lại cũng là em thôi. Em đã cố gắng để trân trọng những gì mình có. Người yêu cũng vậy nhé. Em rất muốn hội mình có thời gian hội họp như lúc trước. Nhưng chắc bây giờ thật là khó. Nhớ lúc ấy, thích đi chơi là chiều thứ 7 có thể tay xe, tay mũ lên đường rồi. Nào là đi Chùa Hương, đi Hải Phòng, ra biển Đồ Sơn, về nhà ông Bần,... Những lúc ấy thật vui, chẳng bon chen, chẳng suy nghĩ. Giờ thì chắc chẳng thể rồi. Mỗi người 1 số phận, mỗi người 1 cuộc sống riêng. Khi nào hội đủ người rồi, thế nào cũng cố gắng bố trí 1 chuyến đi chơi như thế. Đây mới chỉ là dự tính thôi, không biết bao giờ mới thực hiện được.

Vào giờ làm việc rồi, em phải vào công việc chính thôi. Chúc cho mỗi người trong nhóm chúng ra "sẽ tìm được bình yên trong bão giông" nhé.

1 comment:

  1. Thôi mà. Hình như Chủ Nhật hẹn nhau sang nhà Tuấn Anh hay sao ấy mà, em nhận được thông tin chưa???

    ReplyDelete