"Đánh mất". Chỉ với 2 từ giản dị là thế nhưng thật nhiều ý nghĩa.
Có nhiều thứ đánh mất đi nhưng lấy lại được.
Còn nhớ ngày còn nhỏ đi học, trời lạnh mẹ đan cho mấy cái áo len. Nô nhiều, nóng, cởi bớt áo, vô ý để quên ở lớp học. Mất. Về nhà nói với mẹ, mẹ chỉ nhắc nhở và vài ngày sau lại có cái áo mới để thay thế. Hay có những lần mất dép do hùa theo lũ trẻ trong xóm, lấy dép ném bàng. Những thứ này đôi khi mình còn muốn đánh mất đi để được thay đồ mới.
Có những thứ mất đi và không bao giờ lấy lại được.
Lớn hơn 1 chút, khi phép màu hay những câu chuyện cổ tích đã lùi vào kỷ niệm, tôi bỡ ngỡ sững sờ và học cách quen và chấp nhận thực tế. Tôi nhận ra rằng, có những thứ mất đi và không bao giờ tôi lấy lại được. Mất mát lớn nhất trong đời mà lần đầu tiên tôi trải qua là nỗi đau mất người thân, khi bố tôi qua đời. Tôi suy sụp, tôi mong ước. Ước gì thời gian quay trở lại, tôi sẽ gọi “bố ơi” nhiều hơn nữa, tôi sẽ lại được nghe tiếng bố trả lời mỗi lần nghe giọng của tôi. Đến bây giờ nhiều lúc tôi vẫn không chấp nhận việc bố đã đi xa, chỉ nghĩ rằng bố đi công tác, 1 chuyến công tác dài ngày. Ước gì việc bố đi xa chỉ là 1 cơn ác mộng.
Thế mới hay, người thân quan trọng với chúng ta đến thế nào. Còn cơ hội, hãy dành thời gian để được ở bên cạnh người thân mình nhiều hơn để nghe, để nói, để chăm sóc, để quan tâm chia sẻ và được chia sẻ.
Từng giây phút trôi qua của cuộc sống sẽ quý giá hơn gấp vạn lần khi bạn biết được rằng, có nhiều lắm những điều “Mất đi và không lấy lại được”.
Nhưng cũng có những điều “Mất đi và không muốn lấy lại”
Mọi thứ trong cuộc sống đều đáng trân trọng. Nhưng có lẽ không nhất thiết phải giữ lại nó ở bên mình. Chẳng ai biết trước chuyện gì sẽ xảy đến với mình: niềm vui hay nỗi buồn, thành công hay thất bại? Tôi đã rất vui khi niềm vui của tôi được chia sẻ với những người xung quanh mình, cũng đã từng rất hụt hẫng khi nhận ra người mà mình hết sức tin tưởng, yêu mến, trân trọng quay lưng lại với tôi khi tôi cần người ấy nhất. Yêu và không muốn đánh mất, nhiều khi tôi hy vọng người ấy suy nghĩ lại. Nhưng hy vọng vẫn chỉ là hy vọng. Cơ hội mà tôi dành cho người ấy không có cơ hội thực hiện. Tôi chợt nhận ra rằng, sẽ không ai tốt hơn chính mình để giúp mình vượt qua khó khăn ấy. Và tôi quyết định, gạt hình ảnh người ấy ra khỏi đầu, tự mình đứng dậy và bước tiếp. Và tôi biết “Những gì không thuộc về mình thì đừng nên níu giữ”, và đừng cố tìm lại những gì không nên giữ.
Thời gian còn dài ở phía trước, tôi không biết kết thúc của cuộc đời sẽ như thế nào. Nhưng tôi biết, sau mỗi lần vấp ngã, tôi sẽ trưởng thành hơn. Cả bạn cũng thế.

Dung vay choat a. Co nhung dieu mat di ma ko bao gio lay lai dc. Cung co nhung dieu mat di va khong muon lay lai.
ReplyDeleteNhung tinh ban cua chung ta thi ko mat di dau nhi? Nen ko phai lo la ko lay lai dc hay la ko muon lay lai nhi?
Chuc Phuong choat 1 tuan lam viec vui ve nhe!
Minh lai duoc vao vuon tam su cua P roi. Minh cung giong P, bo minh cung mat roi, 4 nam truoc day vi bi tai nan xe co. Cam giac va uoc muon ve bo cua P phan nhieu, neu khong muon noi la hoan toan rat giong minh. Chi biet rang, bo di cong tac rat xa, va chac chac la ta se gap lai bo, trong nhung giac mo de nghe lai tieng tra loi cua bo, de lai duoc bo vuot ve mai toc va noi loi au yem : "con gai ruou cua bo". Bon minh hay viet ve bo, voi nhung tinh cam thuong yeu va niu giu nhung hinh bo khong bao gio phai mo ban nhe! Chuc mot ngay binh yen voi nhung ki niem ve nguoi cha yeu dau!
ReplyDelete