Friday, November 28, 2008

Thèm ...... quá đi mất

Lâu lắm rồi mình chẳng có bài viết nào ra hồn cả. Công việc cứ cuốn mình đi, chẳng còn thời gian để mà nhìn lại nữa. Nhiều lúc thấy tâm trạng, muốn viết 1 cái gì đấy để giải toả, vậy mà lại chẳng có chút cảm hứng để mà viết. Chỉ cảm thấy mệt mỏi, chán công việc. Nhàn vi cư bất thiện, nhưng mà cứ bận rộn như thế này thì chắc chẳng mấy chốc mà die chứ đừng nói đến thiện với ác. Đầu óc lúc nào cũng chỉ thấy việc thôi. Thậm chí đêm ngủ mơ cũng thấy việc. Sao mà sợ quá thế chứ. Có lẽ qua đợt bảo vệ kế hoạch năm, chờ con bạn vàng nó thi xong, mình lại phải dấy lên cái kế hoạch đi du lịch mới được. Làm thì cũng phải hưởng thụ, thư giãn, thì mới có sức để mà chiến đấu tiếp chứ.

Tình trạng này cứ kéo dài mãi thì không die mới là lạ. Hic hic.

Thèm thời gian rảnh để đi sửa sang lại cái đầu cũng không có

Thèm thời gian rảnh để bù khú với mấy đứa bạn cũng khó. Cái lịch hẹn với hội Thuỷ, Hạnh huỷ lên huỷ xuống mấy lần rồi mà chưa thực hiện được

Rồi cái kế hoạch đi lượn phố mua đồ cũng chưa thực hiện được. HIc, giật mình nhìn lại, đã bao nhiêu lâu rồi mình không đi lượn phố nhỉ? Có lẽ gần 2 tháng rồi ấy nhỉ??? Cứ mãi cái cảnh sáng bảnh mắt dắt xe đi làm, tối mịt mới rời đc công ty về nhà, rồi lại cặm cụi ôm máy tính để xử lý 1 đống công việc chẳng có tên ấy lại thấy chán. Đến bao giờ mới chấm dứt tình trạng này đây.

Thậm chí thèm ngồi nhâm nhi 1 ly cafe buổi sáng chủ nhật với bạn mà cũng không được. Giật mình ngồi lục lại trí nhớ, đã bao lâu rồi mình bỏ thói quen cafe sáng cuối tuần nhỉ? Có lẽ đến 5 tháng nay rồi ấy chứ. Tuần này sẽ rủ bạn đi cafe sáng CN

Thèm 1 cốc trà trong cái không gian chật hẹp mà nhộn nhịp của Trà hoa, thèm nghe tiếng cười giòn tan của Hưng béo để xua đi cái mệt đời thường này. Có lẽ cuối tuần này mình sẽ lại gọi cho Hưng béo cái nhỉ?

Thèm nhiều thứ quá, mà chẳng biết làm vào lúc nào nữa.

Hy vọng cuối tuần này mình được nghỉ theo đúng cái nghĩa của ngày nghỉ, nhưng than ôi, sao mà khó thế. Chợt nhớ cuối tuần lại phải đi chuyển chỗ ngồi. Lại là chuyển chỗ ngồi. Thật vớ vẩn quá đi mất.

Chán

Mệt

G ui, tao THÈM ĐI CHƠI, hehe


1 comment: