Anh biết không? Em ngồi tưởng tượng ra khuôn mặt anh của em với đôi mắt đen mở to và đang nhìn em đầy trìu mền. Đôi bàn tay anh tìm tới đôi bàn tay em, các ngón tay anh đan vào giữa những ngón tay em. Và mỗi lần như thế em lại nghe anh đố “Em có biết vì sao bà mụ lại tạo ra những khoảng trống giữa những ngón tay của chúng ta không?”. Mỗi lần như thế, em sẽ xiết chặt bàn tay anh và nói rằng “để những ngón tay của chúng ta tìm đến với nhau, để anh có thể sưởi ấm lòng bàn tay em mỗi khi em lạnh”
Và anh biết không? Em đang ngồi tưởng tượng ra cảnh chúng mình đang tranh nhau cái máy tính, để chọn những bài nhạc mà mình yêu thích. Vào lúc này, em thì muốn nghe những bản nhạc nhẹ bất hủ bằng tiếng Anh, còn anh thì thích nghe những bài hát tình yêu bằng Tiếng Pháp. Vậy là chúng mình tranh nhau. Em bắt anh phải chơi trò “Oẳn tù tì” với em, ai thắng thì người ấy được chọn. Và em đã rất hoan hỉ khi mình thắng, mặc dù em biết rằng, anh cố tình thua. Em biết rằng, trong mọi lúc, anh đều muốn em vui, và anh nhường em mọi điều tốt nhất.
Anh ah, em đang nghe thấy tiếng chúng mình cười và đùa với nhau. Anh kể cho em nghe những câu chuyện cười mà anh nghe được. Anh kể cho em nghe về những nơi anh đã đi qua, kể em nghe những cuộc vui mà anh đã có mặt khi không có em bên cạnh. Còn em kể cho anh nghe về lũ tiểu yêu chung phòng làm việc với em. Chúng mình đang chia sẻ với nhau những thông tin để rồi anh hiểu thêm em và em thì hiểu anh hơn. Và câu chuyện này của chúng mình sẽ còn mãi dài không kết thúc, để anh và em hiểu nhau, tuy 2 nhưng là 1, anh nhỉ?
Rồi em lại tưởng tượng tới bữa ăn tối nay. Trời mưa ngập đường như thế, em không đi chợ được, nhà thì chẳng còn gì để ăn. Anh giành phần đi chợ vì không muốn em phải lội nước bì bõm, sợ em không xoay sở được với cái xe nếu nó bị chết máy giữa đường. Và em được ăn những món ăn do anh đích thân vào bếp. Em tự hào vì mình có được 1 nửa tuyệt vời.
Em còn nhớ anh “tự kiêu” nói với em rằng “Anh bây giờ là đồ hiếm đấy. Hàng độc không có người thứ 2 đâu. Rồi anh sẽ chứng minh cho em thấy”. Và em thấy anh đang chứng minh ![]()
Anh ah, anh biết không? Nếu 1 ngày nào đấy, chúng mình thực sự tìm thấy nhau, em sẽ nói với anh rằng, ngày hôm nay em đã tưởng tượng về anh rất nhiều. Lúc đấy hãy tin là em nói thật nhé.
Em viết lại mấy dòng này để làm bằng chứng cho anh đây ![]()
Mong gặp anh
Gửi tới anh ngàn ... ![]()

Eo ôi, entry này tình cảm quá, lãng mạn quá.
ReplyDeleteAnh giai nào mà lý tưởng thế vậy ta? Thích nghe những bài hát tình yêu = tiếng Pháp này (lãng mạn lắm đấy nhé), biết đi chợ nấu cơm này, lại còn biết cố tình thua trong vụ "oẳn tù tì" nữa chứ? Nếu mà có anh giai ấy thật thì phải túm chặt lấy nghe chưa, túm ko chặt là có người cướp đấy, hí hí.
Nào chát tiếp nào, hehe...
Am looking for a man like that... Where can I find, how can I find ??? Help meeee, pls...
ReplyDeleteWish a happy ending come to you soon !
Híhí, yêu rồi ! chụt !
ReplyDeleteTrình độ văn chương dạo này lên chân quá nhỉ, lúc đầu cứ tưởng là copy của ai, nhưng mà mình cũng hiểu được tại sao lại viết hay đến thế. Hy vọng là sẽ có another man same same like that. Hehe
ReplyDelete