Thursday, September 4, 2008

Ngày đen như mun.

Có lẽ sự xui xẻo bắt đầu từ ngày hôm nay. Toàn chuyện không hay xảy ra. Mấy hôm nay không khí làm việc trầm quá.

Đầu tiên là việc đi tỉnh. Khó khăn trong việc đưa ra quyết định với cả TP và nhân viên. Có lẽ chẳng ai đang yên ổn mà lại muốn đi cả. Chẳng qua là sự đánh đổi hoặc đường cùng mới đồng ý thôi. Các phòng có nhiều nhân viên nam thì có lẽ TP đưa ra quyết định dễ dàng hơn. Đằng này phòng lại toàn con gái. Sau nhiều lần cân nhắc mà vẫn không đủ can đảm gửi danh sách đi, TP đã quyết định họp phòng. Quả thật, khi khó khăn sức mạnh của nhiều người dễ chiến thắng hơn. Và cuối cùng thì cũng có giải pháp: 2 "cô" duy nhất của phòng đều xung phong đi. Có lẽ đấy là đường cùng. Nhưng dù sao đấy cũng mới chỉ là danh sách do phòng đề xuất, còn chờ phán quyết của Ban giám đốc nữa thì mới có kết quả. Dù sao mình cũng mong cả 2 em đều không nằm trong danh sách phải đi. Nếu có chăng, thì chỉ sau 1 thời gian ngắn các em lại có thể về để tiếp tục công việc cũ.

Cũng lại là việc đi tỉnh, hôm nay đã có 1 em phải khóc. Phòng ấy không có ai xung phong như phòng mình, thật là khó cho TP khi phải tự mình đưa ra quyết định. Trò chơi "Bốc thăm - may rủi" được sử dụng một cách bất đắc dĩ. Và cái thăm xấu nhất đã chọn em. Em khóc, nói rằng em chưa chuẩn bị tinh thần cho việc này, còn quá nhiều việc em muốn mà chưa làm được chị ah. Mình hiểu tâm lý của em. Và mình cũng ko thắc mắc vì sao em phải khóc. Mỗi người có 1 cách ứng xử riêng mà. Có thể mình không khóc, nhưng cũng sẽ rất buồn, mặc dù lần này mình đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đi. Mình đã lên tinh thần trước cho mẹ, để tránh đột ngột, sợ mẹ sốc. Mình đã chuẩn bị sẵn tinh thần, để nếu có là người được chọn, thì có lẽ cũng sẽ vui vẻ để chấp nhận. Chỉ có điều, nếu như thế, những kế hoạch định sẵn của mình sẽ bị đảo lộn hết. Và đến giờ, có lẽ mọi thứ cũng ko diễn ra như mình nghĩ. Nhưng dù sao, mình cũng vẫn giữ tâm lý ấy cho lần đi tỉnh sau (trừ khi từ giờ tới lần đó có thay đổi trong kế hoạch của cuộc đời mình).

Và cũng hôm nay, 1 việc nữa không xảy ra theo như kế hoạch của mình. Một lần nữa mình lại phải muối mặt đi đòi nợ. Hic, cái việc mà mình chẳng thích một tí tẹo nào. Kế hoạch là gì nhỉ, để những người liên quan đến nó thực hiện theo đúng tiến độ cơ mà. Vậy mà tại sao người ta lại cứ thích phá vỡ nó, chạy không đúng quy trình để mình cứ phải làm những việc mình không thích thế??? Thật là 1 ngày không may

Và cũng hôm nay, mình bị 1 TP KD của CN "lên lớp" với những lời lẽ chẳng có vẻ của 1 cán bộ. Đen cho họ, vớ phải ngày mình không được vui. Công việc thì không trôi, đã thế lại dùng những lời nói "thiếu văn minh khi giao tiếp điện thoại". Vậy là không giữ được bình tĩnh, mình cũng đã có những câu nói sắt đá, không nhân nhượng để bảo vệ quan điểm của mình, với thái độ cũng sắt đá chẳng kém. Và cuối cùng, các em trong phòng đã phải thốt lên từ "sợ". Sợ cũng phải thôi, ai bảo làm việc với mình mà lơ tơ mơ. Hỏi cái gì cũng không biết, phải xem lại, mà dám đòi nói lý với mình. Khi người ta làm đúng thì chẳng có gì để "sợ sai" cả. Đấy là nguyên tắc của mình rồi. Và mình tự tin khi làm việc với nguyên tắc đó. Kết cục là, sau 1 hồi đôi co, dọa dẫm bị mình nắn gân lại, họ đã phải xin phép dập máy để xem xét lại. 15 phút sau lại alo. Chán không định nghe máy, nhưng vì nguyên tắc, nên mình vẫn phải tuân thủ. Nhưng lần này với thái độ nhã nhặn hơn và xuống nước: "Alo, chị P ah, tôi đã xem lại dữ liệu hạ tầng. Vâng, đúng là CN có abc trạm với xyz port, còn nhiều nhưng chúng tôi ko bán được chị ah. Nhưng tôi cứ trao đổi với chị, để chị cân nhắc điều chỉnh lại tỉ trọng P và HP giúp tôi, tình hình là... " Uh, đấy, nói với thái độ hợp tác thế, có phải dễ nghe và dễ làm việc ko. Hic, đằng này vừa cầm máy đã chửi người ta như hát hay rồi. Hehe, mà chửi ai chứ, chửi mình mà ko có sở cứ là ... họ tự nhận hậu quả. Nguyên tắc vẫn là nguyên tắc mà. Ít ra thì cuộc điện thoại thứ 2 cũng làm mình thấy nhẹ lòng đôi chút. Nhưng vẫn cú. Cú vì thái độ mất lịch sự.

Ngày hôm nay thật là đen đủi với mình. Đen từ sáng tới chiều. Hy vọng tối nay lấy độc trị độc, ăn mực để giải đen sẽ hết đen. Ngày mai bắt đầu không giống ngày hôm nay. Thư giãn để đầu óc thỏai mái, mai còn tham gia buổi học đầu tiên. Haizzzzzzzzzzzzz.

2 comments:

  1. Nói là đen thì ko hẳn vì mày chỉ phải cãi nhau có mỗi 1 vụ, hihi. Nhưng công nhận là cái vụ lựa chọn người đi tỉnh thì đau đầu thật, mệt thật.
    Anyway, tao thì tao cứ mừng đã, vì mày vẫn trụ lại ở đây để còn đi tụ tập chứ. Thiếu ất thành phần cốt cán thì, hỡi ôi, mọng gì mấy cái vụ tụ tập nữa nhỉ, hihi.
    Thôi, ngủ đi nhé, G9 mày ;)

    ReplyDelete
  2. Mày ơi, cái vụ nắn gân ấy chỉ là thêm dầu vào lửa thôi. Còn đen đủi nhất là cái vụ đi đòi nợ ấy. Cho mượn thì nhanh, mà đi đòi thì đúng là nhục ko chịu được. Hic

    ReplyDelete