Hôm nay mình có hẹn hò với mọi người. Có lẽ lâu lắm rồi cái hội nhí nhố một thời ấy mới có dịp gặp nhau. Thời gian trôi qua nhanh thật. Nhớ cái ngày mới bước chân vào Viettel, còn bỡ ngỡ nhiều, còn vô tư nhiều, và cả hồn nhiên nhiều nữa. Ngày ấy thật ham chơi. Cũng may là kiếm được 1 hội nhí nhố để mà tha hồ phá phách, vui chơi. Gọi là cái hội nhí nhố thế thôi, nhưng toàn là các anh chị lớn tuổi cả, mỗi mình là cô em út nhỏ tuổi nhất. Có lẽ cũng vì mình nhỏ tuổi nhất nên cái gì cũng được mọi người chiều. Đặc biệt là người iu, đi đâu cũng dính lấy nhau như hình với bóng.
Còn nhớ những ngày làm ở Huỳnh Thúc Kháng, khi dịch vụ A mới bắt đầu xâm nhập thị trường. Mọi người vất vả, vừa phải đi tìm khách hàng, vừa phải triển khai và cả chăm sóc nữa. Bận, mệt nhưng mà vui. Còn nhớ cái lần đầu tiên mà mình hỗ trợ được KH A vào được mạng (lý do rất củ chuối là modem của KH bị treo). Vậy mà mình tự hào khoe với anh Bần: từ nay em đã biết hỗ trợ KH A rồi đấy nhé. Và hôm đó mình bị các anh cười cho 1 trận, giờ nghĩ lại thấy "hơi xí hổ" hehe. Ngày ấy bận thật, mệt thật, nhưng chơi nhiệt tình cũng thật. Thích là đi, không kể thời gian. Mà toàn những chuyến đi chơi xa mới thích chứ. Cũng nhờ những chuyến đi ấy, đã tạo cơ hội cho người iu của mình tìm được một nửa đích thực của mình đấy.
Rồi lại nhớ những ngày làm ở 1D. 2 chị em ngày nào cũng phải chờ mấy anh để đi măm măm. Nguyên nhân chỉ vì các anh bận, ngày nào cũng phải đi ăn muộn. Bao lâu rồi nhỉ hội mình không ra lại cái quán cơm ở Văn Miếu ý. Có lẽ sự mất hút của mấy anh em cũng làm bà chủ quán cơm ấy thắc mắc ấy nhỉ? Còn quán chè Bưởi ở Trần Huy Liệu nữa chứ. Cũng nhờ người iu mà em mới thích ăn chè Thái. Cách vài hôm là lại tạt vào đấy ăn sau giờ cơm. Còn nhớ những lần 2 chị em trốn các anh đi ăn vụng trong giờ làm, bị ông béo phát hiện kêu là "ghét chị em mình vì tội đi đánh quả lẻ". Hic, nhớ lắm những ngày ý.
Nhớ những buổi trưa sau giờ làm, cả hội lại ngồi ở quán nước trong Ngọc Khánh, bàn với nhau về đủ thứ chuyện, mà có lẽ 2 chủ đề nóng nhất mà mình hay nói tới là "cable" và "Dog die". Người yêu còn nhớ "Dog die" của tụi mình chứ. Em đã đòi thu tiền phạt của mọi người nếu ai nhắc tới "cable" trong mỗi lần nói chuyện, vậy mà lỗ vốn vì chẳng thu được đồng nào cả. Mọi người mà chịu đóng, thì có lẽ cái quỹ của mình ăn chơi tới giờ chắc vẫn chưa hết ấy nhỉ?
Rồi lại nhớ những ngày cuối cùng em ở 1D, hội mình (gọi là hội mình thôi, nhưng thực ra chuyện có những ai thì chỉ ai đó mới biết) có chút trục trặc nhỏ. Nói nhỏ thôi, chứ nếu ai đó ko chịu bỏ qua, thì nó cũng là chuyện lớn đấy nhỉ?
Nhớ lại những ngày ấy, sao thấy mình vô tư thế, thấy mình hồn nhiên thế, và thấy yêu đời đến thế. Thời gian trôi đi nhanh quá, nghĩ lại mọi chuyện cứ nghĩ như vừa mới ngày hôm qua thôi. Vậy là hội mình đã quen, đã gắn kết với nhau được 4 năm rưỡi rồi ấy chứ nhỉ. Thời gian không phải là quá nhiều, nhưng cũng đủ để chúng ta có với nhau thật nhiều, thật nhiều kỷ niệm đẹp phải không?
Giờ thì mọi người đều có cuộc sống riêng cả rồi. Và cơ hội để có thể ngồi với nhau bất cứ lúc nào mình muốn không còn nữa. Em chợt nhận ra rằng, hội mình gặp nhau thưa dần kể từ lúc em rời 1D sang Công ty Đường dài. Người iu cho em tự hào một chút khi nhận ra rằng, mình chính là linh hồn của hội nhé.
Và cuối năm nay, kẻ trai lù khù cuối cùng còn lại của nhóm cũng theo vợ, bỏ cuộc chơi. Vậy là còn mỗi mình em thôi nhỉ? Hic, mình càng nói thì càng lung tung rồi. Thui, không hoài niệm nữa, không lại thành hâm mất. Ai đó đã nói "Sống là không chờ đợi" nhỉ???
Chẹp, quá khứ đẹp tạm cất vào 1 góc trong kho kí ức, để rồi một lúc nào đó hâm hâm lên, lại ngồi mà nhớ và có 1 chút tâm trạng như thế này chứ nhỉ.
Tối nay sẽ gặp mặt (cả dâu, cả rể, và cả thế hệ F1 nhé). Và hi vọng một ngày nào đó không xa, sẽ đủ mặt hết 100%
Yêu cái hội nhí nhố này lắm ý!![]()

Hixhix. Khóc rùi nè! Nhớ! Nhớ! Và nhớ! Tất cả những kỷ niệm đó quá tuyệt vời phải không? Còn phải nhắc đến quán bún thập cẩm trên phố Hòe Nhai chỉ khi nào nhiều xiền mới dám đi ăn, nhớ vụ đi Đồ Sơn có đứa uống bia xong hát véo von rồi lăn ra ngủ, nhớ vụ chơi cá ngựa thâu đêm trên chùa Hương, vụ đi bay Hải Phòng anh Hưng đánh võng...Nhớ lắm. Yêu lắm cái hội này.
ReplyDeleteCòn nhớ "người yêu bí mật" của hai đứa mình không? Hehe. Tự nhiên lão dở hơi lại có thời được làm thần tượng " giả vờ" nhỉ.
Kỷ niệm này chắc chắn vẫn luôn luôn giữ vị trí đẹp nhất trong lòng mỗi người.
Còn một người nữa thôi...rồi hoàn thiện nhóm TopTen nhé ( thiếu 2 người vì 2in1 rồi).Mong một ngày không xa...