Friday, February 15, 2008

Phá vỡ lời thề




Đúng là "thề cá trê chui ống". Hôm qua mình đã thề là không thèm nói chuyện với Tân 1 ngày cơ đấy. Vậy mà mới từ tối hôm qua tới chiều nay mình đã vi phạm rồi. Ghét thật. Mình không sao giận nó được. Nó trọc cho mình tức, rồi nó lại trọc cho mình cười. Nghĩ lại thấy thương nó. Toàn bị mình bắt nạt.

Nó bảo mình trẻ con. Có lẽ đúng. Vậy có nên thay đổi không nhỉ? Muốn mà khó ...

Thằng Vũ đi rồi. Hôm qua mới ở Nội Bài thôi mà nó đã nhắn tin cho mình nói nhớ Hà Nội. Nhớ thì đừng đi nữa V ơi, tớ chẳng muốn V đi chút nào cả. Vào đấy 1 mình buồn lắm đấy. Ước gì lại đến tết nhỉ, mình lại được ngồi bên nhau.

Mà cũng chẳng biết chúng ta còn ngồi bên nhau được đến bao giờ nữa??? Đến tuổi lập gia đình hết rồi. Hic hic, tớ phải trả các ấy về cho cuộc sống riêng của các ấy thôi.

Nhớ quá đi mất ...

No comments:

Post a Comment