
"Tặng một người bỗng dưng biết yêu thơ. Người mà ai cũng biết là ai đấy mà. Hìhì.
Mong manh như cơn gió
Là tình yêu của anh
Gió lúc nào cũng vội
Em cứ chờ... mong manh.
Tặng bé Còi một thời của chị. Chị muốn nói với em rằng hãy vui lên và quên hết mọi việc không đáng nhớ đi. Dù xuất phát như thế nào, và bắt đầu từ đâu nhưng chị tin rằng hạnh phúc sẽ mỉm cười với em"
Cám ơn lời chúc của 1 người bạn, 1 người chị, 1 người yêu 1 thời đã dành cho tôi.
Nhưng cu ah, đọc thơ không có nghĩa là yêu thơ đâu. Em đọc để lấy thông tin trả đũa 1 người ý. Chứ cái vụ "yêu thơ" với em nó vẫn còn xa xỉ lắm, chắc chẳng bao giờ yêu thơ cả. Hì

Thơ cũng đáng yêu lắm mà! Sao Phương không thích! Chép cho Phương bài thơ này nhé. Có thể Phương sẽ cảm được nhiều điều.
ReplyDeleteNhững đàn sếu bay qua sương mù và khói tỏa
Mátxcơva lại đã thu rồi
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc ai đi ngang qua dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô đơn trong đời
Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng
Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiểu kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khung cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Tôi có thể yêu ai – ai làm tôi hạnh phúc
Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Nếu không có gì ao ước trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất
Anh từng ở đây – từng là người thân nhất
Sao lúc này làm người bạn cũng không
Không hiểu sao mãi ngùi ngẫm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn
Anh con người không vui – con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời
Thiếu cẩn trọng chăng hay chỉ đáng nực cười
Thôi hãy biết kiên tâm mọi điều đều phải đợi
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nỗi
Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia ly
Mưa dịu dàng nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời lấp lóa
Anh hãy cố vui lên con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc yên bình trong ấm áp cơn mưa
Tôi ra ga lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi không cần ai tiễn biệt
Tôi muốn nói cùng anh đến hết
Nhưng lúc này còn phải nói gì thêm
Các ngõ con đã tràn ngập màn đêm
Những tấm biển trên đường càng thấy trống
Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng.
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi.
Bài "Mùa lá rụng" của Olga Berggoltz
Nói cho tớ biết Phương thấy bài thơ này thế nào nhé!
ReplyDelete@ Soleil: Hic, tớ chịu rồi, không thể nhập tâm được. Giờ đưa cho tớ 1 cái bảng số liệu bảo xử lý thì tớ làm nhanh, chứ bảo tớ dành thời gian đọc thơ sao mà khó thế. Giỏi lắm thì tớ có thể cảm nhận được bài thơ 4 câu thôi. Chứ dài thế này nhìn thôi tớ đã đủ thua rồi. Hic. Cũng không hiểu sao bây giờ mình lại trở thành người như vậy nữa. Hic hic, có lẽ tại môi trường làm việc xô đẩy mình. :-(
ReplyDeleteĐến người yêu thơ như tao mà nhìn thấy cái bài dài dài bạn gì cóp cho mày mà còn toát mồ hôi hột ko đọc nổi nữa là Choắt vốn dốt văn thơ từ hồi ... tao quen mày đến h (trước đó có dốt hơn nữa thì mình cũng ko dám nói :D. Nhể Choắt nhể? :))
ReplyDelete@ Giang: Mày đánh giá thấp về bạn mày quá đấy. Ngày mà tao và mày quen nhau là lúc ấy tao bán sới, chạy khỏi lớp Văn sang lớp toán roài. Khổ nỗi có thích văn đâu mà cô giáo cứ bắt học. May mà chạy kịp, có vậy mới gặp được mày. Nhanh nhỉ, tao với mày quen nhau 16 năm roài đấy. hehe. Thế mà lỡ đánh giá bạn thấp vậy sao. Hu hu
ReplyDelete