Chiều lòng mọi người, hnay mình mở lại blog, nhưng mất công phải cất đi những entry tâm sự riêng. Hơi mất công chút, nhưng giờ cũng làm xong rồi.
Mấy hôm nay bận quá, công việc bộn bề. Sao mình ghét những ngày cuối năm đến thế. Việc ngập trong việc. Chán
Cả ban giá căng thẳng, lúc nào cũng như cái đàn sắp đứt dây. Thế mà lúc nào cũng bị chê là chẳng làm gì. Giá mà được như thế nhỉ. Ước gì có ai thấy được: ban giá stress hết rồi.
Mình ghét ngày thứ 6 cuối tuần. Trước đây thì háo hức vì kết thúc nó là 2 ngày tự do, tuy rằng thứ 7 đi làm nhưng được thoải mái. Còn giờ thì sao nhỉ. Thứ 6 ngày thường cũng chẳng khác thứ 6 ngày 13 là mấy. Mấy tuần nay, cứ tới ngày này là y như rằng về muộn, hôm thì 8 rưỡi tối, hôm thì 9h tối. Họp mà việc cũng có giải quyết được đâu. May mà hôm qua TP đấu dịu, nếu không thì chắc hôm qua cả phòng nổi loạn mất.
Ngày hôm qua cũng không phải là ngoại lệ. 8 rưỡi mới được về. Mọi người trong phòng bức xúc. Và cuối cùng mấy chị em thống nhất: đi ăn ốc giải tỏa stress. Chẳng được nhiều thì cũng được ít.
Chán
Ghét
Ôi ngày thứ 6 ...
Ngập, lụt ... việc

Ghét nhé! Đi ăn ốc không thèm gọi mình. Giờ đấy đi được mà
ReplyDeleteCố lên cưng!
ReplyDelete