Hôm nay đọc dantri, vô tình đọc được 1 bài viết "Tự tử chỉ vì ... một bài hát", mình thoáng giật mình.
http://dantri.com.vn/nhipsongtre/Toi-tu-tu-chi-vi-mot-bai-hat!-/2008/1/215595...
Chia tay người yêu, cô ta suy sụp, không có chỗ chia sẻ, cảm thấy như mình bị bỏ rơi, ... 1 mình gặm nhấm sự cô đơn, cô ấy rơi vào bế tắc. Để rồi cuối cùng cô ấy tìm sự an ủi qua mạng, mà đúng hơn là qua những bài hát.
Mình cũng đã trong tâm trạng của cô ấy, không khác 1 chút nào và giải pháp của mình cũng y chang như thế, cũng cố tìm quên trong những bài hát. Chỉ khác nhau ở chỗ mình chọn dòng nhạc khác cô ấy để nghe thôi. Cám ơn 1 người bạn đã gửi tặng tôi bản nhạc ấy. Lúc nào đó sẽ up nó lên đây để chia sẻ cùng mọi người.
Tôi nghe đi nghe lại bài hát này mà không thấy chán. Mọi người bảo tôi hâm, tôi cũng nhận, chẳng sao cả, miễn là nó làm cho mình cảm thấy nhẹ nhàng. Và cuối cùng tôi đã làm được. Bây giờ mình đã lại bình thường, dòng nhạc ấy mình cũng thôi ko còn nghe thường xuyên nữa. Mọi việc đã trở về trạng thái cân bằng, và quan trọng là mình chấp nhận mọi chuyện 1 cách dễ dàng hơn, như kiểu đấy là điều tất nhiên của cuộc sống.
Tranh thủ 5 phút trong ngày dành cho người đồng cảm. Chỉ vậy thôi.

No comments:
Post a Comment