Saturday, January 17, 2009

Entry for January 17, 2009

Ngày hôm qua là một ngày chán ngắt. Mình cãi nhau với 1 người để đòi lại sự công bằng cho mọi người và cho chính mình nữa. Nhưng mà kết quả chẳng đâu vào đâu cả. Đúng là con người ngoan cố, đầu óc bảo thủ, không chịu tiếp thu ý kiến. Xã hội còn có quá nhiều điều bất công. Mặc dù kết quả đấu tranh không như mình mong muốn, nhưng ít ra mình cũng đã nói ra được những gì mình nghĩ. Chỉ là vẫn ấm ức vì sự bất công vẫn còn.

Dưới quyền quản lý của những con người bảo thủ thì thật là buồn. Sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để được thể hiện chính kiến. Cũng chẳng có cơ hội để thể hiện cái tôi của mình. Rồi tất cả sẽ lại đi vào lối mòn bởi những cái đầu bảo thủ lại thêm phần thiên vị nữa.

Đóng cánh cửa tối này lại, rồi lại mở ra một cánh cửa có lẽ sẽ chẳng sáng hơn. Vậy mà mình vẫn cứ hy vọng. Mong chờ để tới một ngày mai tươi sáng hơn. Chẳng biết đến bao giờ mới đến cái ngày mai ấy.

Chán vô cùng tận. Những gì phấn đấu chỉ là con số KHÔNG tròn to tướng.

1A, 5C và 4D ... đấy là kết quả của cả ban nhận được sau 1 tháng cố gắng. 1 kết quả mà nhìn vào ai cũng lắc đầu và phán: Như vậy thì mình làm làm gì nhỉ?

Đến bao giờ mới nghe được mọi người nói câu: THÔI, CẢ NHÀ CỐ LÊN. VẤT VẢ MỘT CHÚT NHƯNG ĐƯỢC TRẢ CÔNG XỨNG ĐÁNG.

Nghe chừng còn xa lắm nhỉ???

4 comments:

  1. giời ơi cái chuyện này chị nói kín thôi chứ, e o cần chị đấu tranh cho e đâu hihi. Nói thế thôi, kể ra thì cũng bùn thật nhưng chắc anh ấy sẽ điều chỉnh trong tháng sau thoai mà. Hy vọng lúc chị lên làm sếp, mọi chuyện sẽ khác ^^

    ReplyDelete
  2. THOI, CA NHA CO LEN, VAT VA MOT CHUT NHUNG CO NGAY MINH SE LAM SEP, em ui ! Hihi

    ReplyDelete
  3. Thực khách thì chẳng bao giờ biết được cái khó của người đầu bếp. Hãy vào bếp và thử nấu ăn xem chị ơi!

    ReplyDelete
  4. Quê ta ( chỉ dùng tiếng Việt)January 21, 2009 at 7:24 PM

    Cuộc sống và công việc lúc nào cũng phức tạp vậy đấy. Nhưng Tết sắp đến rồi, quẳng nó sang một bên nhỉ!Chuẩn bị cho Tết vui vẻ P nhé!!!

    ReplyDelete