Sunday, October 26, 2008

Entry for October 26, 2008

Chẳng còn bao lâu nữa là đến ngày ấy. Cái ngày mà cách đây 3 năm mình đã có 1 sự mất mát lớn. Sự mất mát lớn nhất trong cuộc đời. Cứ vào thời điểm này là nỗi nhớ lại trỗi dậy. Da diết.

Ký ức ùa về vào mọi lúc, mọi nơi. Những giấc mơ hàng đêm bao giờ cũng có. Mình nhớ lắm những cử trỉ âu yếm ấy, những tiếng gọi yêu thương ấy. Tất cả những gì tốt đẹp nhất đều dành cho mình. Và nước mắt đã rơi. Mình muốn được nghe lại 2 tiếng "Phương ơi" dù chỉ 1 lần nữa thôi.

Nhớ quá. Nhớ lắm. Chỉ biết chôn chặt trong tim.

2 tuần nữa con lại được về với bố. Bố ơi

5 comments:

  1. Tối nay em sẽ cố gắng nấu ăn thật ngon. Bố lúc nào cũng càu nhàu vì con gái mà chẳng lo nấu nướng chỉ suốt ngày chăm chăm đi làm

    ReplyDelete
  2. Chị à, dù ở xa nhưng bố chị sẽ luôn dõi theo những bước đường đi của chị...

    ReplyDelete
  3. Nhanh thật nhỉ, mới đó mà đã 3 năm, sắp tới có kế hoạch gì về quê thì thông báo cho hội biết nhé.

    ReplyDelete
  4. Em hiểu được tâm trạng của chị, vì em đã trải qua nó suốt 12 năm!

    ReplyDelete
  5. Lát tao gọi điện làm lành với bố tao...

    ReplyDelete