Wednesday, June 25, 2008

Kết quả

Tôi đi tìm nụ cười đã đánh mất!

Liệu tôi có tìm lại được nó hay không? Câu trả lời có lẽ tôi đã biết ngay từ khi tôi đặt câu hỏi.

Tìm sao được khi nó bị chính kẻ thù thời gian cướp đi. Chẳng có gì là không thay đổi cả. Con người mà. Đến sắt đá còn bị thời gian ăn mòn, nói gì đến con người với những cảm xúc và tâm tư mềm yếu. Người ấy nói với tôi, muốn thấy lại nụ cười vô tư hồn nhiên của tôi 3 năm trước. Nhưng người ấy ah, em đã thử rồi, nhưng không được đâu.

Người ấy ah, nụ cười ấy đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống. Cũng từng nếm đủ vui, buồn, hạnh phúc và đau khổ. Nụ cười của em bây giờ nó méo mó lắm, không còn tròn vạnh và lanh lảnh như trước nữa. Thời gian đấy, chính là thời gian đã cướp nó đi của em. Người ấy hãy tìm thời gian đòi lại nụ cười ấy cho em đi.

Người ấy ah, giờ em chỉ có thể cười thôi, nhưng là nụ cười bây giờ, không phải của ngày xưa nữa. Nụ cười của sự che giấu. Em chỉ có thể tạm cất nỗi buồn vào trong, giấu đi sự cay đắng vào lòng. Nhưng đâu đó, nó vẫn hiện hữu trong em, không mất đi được.

Em sẽ cố để cười nhiều hơn, để giấu người ấy nhiều hơn. Em hy vọng, từ nay người ấy chỉ thấy em cười thôi. Nụ cười của sự giả tạo, giả tạo với chính bản thân em.

Sắp tìm lại được nụ cười đã mất

No comments:

Post a Comment