Đêm qua con lại khóc. Con nhớ bố ah. Cho đến giờ con vẫn không sao quên được, con không chịu quen với hoàn cảnh. Nhiều công việc mà trước đây bố vẫn làm cho mẹ và chúng con giờ không ai làm thay bố cả. Cả nhà oằn người để gánh vác. Giờ con mới thấy được những công việc ấy khó khăn đến nhường nào. Bố ah, em còn dại lắm, nó chưa thể thay được bố đâu. Chẳng ai thay được vị trí của bố cả.
Những lúc con khó khăn nhất, con buồn nhất, con cần điểm tựa nhất, là những lúc con gọi thầm bố ah. Nhưng chẳng có ai trả lời con cả. Con nhớ bố lắm, bố biết không???

No comments:
Post a Comment